Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

“Alo sex” - “thú chơi” tình dục gây nghiện

 Trước đây, người ta vẫn nghĩ rằng chỉ có những kẻ bệnh hoạn, những người có vấn đề về mặt tâm lý mới dùng đến “alo sex” (làm tình qua điện thoại) để thỏa mãn nhu cầu sinh lý của mình.

Thế nhưng, “thú chơi” này đang được một bộ phận người bình thường, người dị tính và số đông người của “thế giới thứ ba” sử dụng như một “phương tiện” để đạt được khoái cảm tình dục khi không có bạn tình bên cạnh. Tuy không gây ảnh hưởng trực tiếp đến những người xung quanh nhưng xét về lâu dài theo các chuyên gia tâm lý và những nhà nghiên cứu tình dục thì “alo sex” có thể gây nên những lệch lạc tình dục cho những người tham gia “cuộc chơi”.
 
Tìm cảm giác lạ qua cái “alo”

Ảnh minh họa.
 
Theo một số người từng tham gia trò “alo sex” thì đây là một “thú chơi” được du nhập từ phương Tây qua một số du học sinh ở nước ngoài về. Đặc điểm của “thú chơi” này là thường chọn những lúc đêm khuya, khi mọi người xung quanh đã chìm sâu vào giấc ngủ thì sẽ bắt đầu “hành sự”. Một trong hai đối tượng, bất kể là nam hay nữ, là bot hay top (đối với “thế giới thứ ba”) đối tượng nào có nhu cầu sẽ là người chủ động cầm máy gọi điện thoại cho “đối tác”. Đầu dây bên này bắt máy, nhận ra tín hiệu phát ở đầu dây bên kia là bắt đầu cùng “hành sự”.
 
Họ sẽ kích thích nhau bằng những thứ ngôn ngữ hết sức gợi dục kèm theo đó là những tiếng rên rỉ đầy khoái lạc. Đồng thời ở đầu dây mỗi bên, mỗi người sẽ có những cách “tự sướng” khác nhau cho đến khi cả hai nhanh chóng đạt đến cơn cực khoái thì “cuộc chơi” kết thúc. Hành động này sẽ được tiếp diễn với mức độ dày đặc hay thưa thớt, nhanh hay chậm tùy thuộc vào mỗi cặp.

Theo lý giải của giới dị tính, sở dĩ họ thích “alo sex” vì bản thân nó mang đến cho họ nhiều khoái cảm. Đặc biệt là những cảm giác lạ mà họ chưa bao giờ có được khi “tự sướng” một mình. “Không có cơ hội được gần gũi người yêu thường xuyên nên những người như chúng tôi phát sinh nhu cầu sinh lý rất cao. Tuy nhiên, nếu “tự sướng” một mình thì không tìm được nhiều khoái cảm bằng việc có người cùng “tự sướng” với mình nên chúng tôi tìm đến trò này như một cách để thỏa mãn sinh lý. Và tất nhiên, đối tác cùng tham gia với mình phải là người cũng có nhu cầu này...” - M.Khánh (28 tuổi) là kỹ sư xây dựng ở Hà Nội – một người từng tham gia “alo sex” rất nhiều lần, cho biết.

Còn đối với dân gay, less thì họ cho rằng, “alo sex” là một “thú chơi” giúp họ hạn chế được tối đa việc gặp gỡ bạn tình một cách bừa bãi ở bên ngoài, do đó mà cũng hạn chế được nguy cơ lây bệnh truyền nhiễm do quan hệ đồng tính gây nên. Với “alo sex”, ngay cả những người đồng tính lớn tuổi, khó kiếm bạn tình nhất cũng trở nên có bạn tình. Chính vì thế mà “alo sex” lan truyền trong giới đồng tính với tốc độ khá nhanh.

Anh Nguyễn Hùng (gay, 42 tuổi ở quận 6, TP Hồ Chí Minh) bộc bạch: “Thường, dân đồng tính ở tuổi chúng tôi rất khó kiếm bạn tình nhưng lại có nhu cầu sinh lý rất cao. Nhiều lúc bất đắc dĩ lắm phải tự thỏa mãn một mình, nhưng rất chán, vì không đạt được nhiều cảm giác như khi sex thật hoặc có người cùng sex với mình, dù chỉ là qua chat voice hoặc qua điện thoại. Sex qua điện thoại thoải mái đến mức chẳng cần biết bạn tình là ai, xấu hay đẹp, chỉ cần làm cho nhau thỏa mãn là được”. Tuy nhiên, đại đa số những người tham gia “trò chơi” này đều thừa nhận rằng khi đã thử một lần là đều muốn thử tiếp.

“Alo sex” có thực sự là một “thú vui”?

Ảnh minh họa
 
Rất nhiều người từng tham gia trò “alo sex” than thở, thời gian cho mỗi lần “alo sex” là không hề ngắn, nếu quy ra cước điện thoại là một số tiền không nhỏ, thế nhưng họ không thể dừng lại được. Cũng chính vì thế, một số người có thu nhập thấp, sau một thời gian tham gia “alo sex” đã trở thành “chúa chổm” vì tiền điện thoại hàng tháng vượt cả mức thu nhập. Không chỉ thế, những người trong cuộc đôi lúc cũng phải đối mặt với những chuyện “dở khóc dở cười” mà chính họ cũng không thể nào lường trước được.

Duẩn (gay, 25 tuổi ở Ba Đình - Hà Nội) kể, một lần truy cập vào một trang web đen vô tình cậu xem được một số clip quay cảnh hai người chat sex với nhau qua voice chat và webcam. Nhìn thấy họ “tự sướng” với nhau “ngon lành” quá nên Duẩn cũng bắt chước làm theo. Lúc đầu, Duẩn lang thang trên mạng tìm bạn tình rồi gạ gẫm chat sex. Nhưng vì đường truyền Internet ở nhà quá chậm khiến cho các “cuộc vui” của Duẩn với bạn tình thường xuyên bị gián đoạn nên cậu chuyển hẳn sang dùng điện thoại di động để “giao tiếp”.

Từ ngày chuyển sang dùng điện thoại để chơi trò “alo sex”, mỗi tháng Duẩn phải è cổ trả một số tiền cước điện thoại khổng lồ. “Tháng đầu tiên còn dừng ở mức 400 nghìn đồng, nhưng từ những tháng sau, số tiền đó cứ nhảy bậc thang như hình đồ thị vậy. Đánh liều vay mượn bạn bè để trả tiền điện thoại nên bây giờ em chẳng khác gì chúa chổm. Mặc dù rất lo lắng nhưng không thể nào từ bỏ được thói quen này...” – Duẩn thật thà chia sẻ.

Riêng Thúy Bình (27 tuổi ở Từ Liêm, Hà Nội) thì cho đến bây giờ vẫn chưa hết ê chề do một lần sơ ý khi tham gia “alo sex” với người yêu, bị chị dâu phát hiện. Lần đó trời đã về khuya, nghĩ mọi người đã ngủ say nên khi nhận điện thoại của bạn trai nhưng Bình vẫn chủ quan không khóa cửa phòng. Đang say sưa “buôn chuyện” thì bạn trai đòi hỏi phải làm “chuyện ấy” với chàng qua điện thoại. Trước đó, cũng đã hơn 1 lần Bình từng tham gia trò này với chàng nhưng cô vẫn không khoái. Lần này, biết người yêu lâu ngày xa cách “bức xúc” nên Bình đành phải đồng ý.
 
Trong lúc đang “thăng hoa” qua “alo” với chàng thì Bình thấy bà chị dâu lù lù trước cửa, đứng sững sờ trước hành động kỳ quặc của cô em chồng. Sau hôm đó, chị dâu không lớn tiếng hay nói cạnh khóe gì nhưng chính vì thế mà lòng dạ Bình càng rối bời. Không biết phải nói như thế nào để chị dâu hiểu.

Chuyện của Việt (gay, 23 tuổi) ở Cầu Giấy, Hà Nội còn bi hài hơn. Vì nghiện “alo sex” nên dù đang ở thuận hòa với người bạn thân nhưng anh chàng vẫn một mực dọn ra ở riêng để tiện bề “hành sự”. Anh chàng bạn thân tưởng Việt chê mình điều gì nên đùng đùng nổi giận không thèm nhìn mặt nữa. Dọn ra ở riêng được một tuần, Việt bị chủ nhà đuổi khéo do phát hiện ra mọi chuyện qua cái cửa sổ “thông thống” với nhà chủ. Bất đắc dĩ, Việt đành phải dọn đến ở chung với gia đình ông bác họ, nhưng cũng từ đó Việt mất hết mọi tự do trước đây.

Trong số những người bình thường quả thực có một số ít người thích tìm lạc thú bằng việc nói với người khác về tình dục. Việc nói chuyện về sex qua điện thoại bằng những lời kích dục kết hợp dùng tay tự kích thích, thường đem lại cho họ nhiều cảm giác và giúp họ nhanh chóng đạt đến đỉnh cao của khoái cảm hơn là “tự sướng” một mình. Tuy nhiên, sự lạm dụng nó sẽ khiến cho họ mắc chứng lệch lạc tình dục. Về lâu dài, những người này có thể sẽ mất dần những khoái cảm tình dục khi họ quan hệ thực sự với bạn tình. Và nguy hiểm hơn, khi không có ai cùng tham gia trò chơi đó với mình nữa, một số người có thể sẽ đi quấy rối người khác, bất chấp cả sự xấu hổ.
Xét về mặt kinh tế thì việc “tự sướng” qua điện thoại cũng rất tốn kém. Do đó, lời khuyên hữu hiệu nhất dành cho những ai đã lỡ nghiện là nên sớm tìm đến các chuyên gia tâm lý, tâm thần giỏi để được họ tư vấn tìm cách từ bỏ. Những ai chưa hoặc mới thử thì hãy dừng lại, không nên tham gia để tránh những hậu quả đáng tiếc.

BS Đào Xuân Dũng (Chuyên gia về sức khỏe tình dục)

 
Hà Tùng Long

Những trò quấy rối ở bể bơi

Hè đến, thời tiết nóng nực nên việc bơi lội ở các hồ bơi công cộng được cả người lớn lẫn trẻ em lựa chọn như một giải pháp nhằm giảm bớt nhiệt. Điều này khiến cho hầu hết các bể bơi từ to đến nhỏ, từ cao cấp đến bình dân vào những giờ cao điểm đều chật kín người.
Đây là điểm thuận lợi để những tên “yêu râu xanh” lẫn những gã pê đê “bệnh hoạn” lợi dụng quấy rối. Nếu phái nữ bị chính những tên “yêu râu xanh” quấy rối bằng việc đụng chạm, sờ mó thân thể ở dưới nước thì phái nam lại bị các gã pê đê đeo bám, nhìn lén, gạ tình ngay trong các phòng thay đồ.
 
Những tiếng “á” thất thanh giữa hồ bơi
 
Thực tế, đại đa số các bạn gái đều thừa nhận việc bị quấy rối ở các hồ bơi công cộng không phải là nhiều và nó chỉ dừng lại ở mức sờ mó, đụng chạm thân thể một cách chớp nhoáng nhưng lại làm cho nhiều chị em hoảng sợ. Điều này khiến một số người trở nên dè dặt hơn khi đi bơi nên sự thoải mái có phần suy giảm, còn một số khác lại buộc phải thay đổi địa điểm bơi để tìm sự an toàn cho mình.
 
Hè đến, thời tiết nóng nực nên việc bơi lội ở các hồ bơi công cộng được cả người lớn lẫn trẻ em lựa chọn như một giải pháp nhằm giảm bớt nhiệt. (Ảnh: KT)
 
Mai Hương (21 tuổi) ở Giang Văn Minh, Ba Đình, Hà Nội cho biết: Cô đã từng bị quấy rối không dưới 2 lần ở 3 hồ bơi khác nhau trong cùng một mùa hè. Vào một lần cô dẫn đứa em họ đi bơi ở hồ Thành Công, đang lúc bơi ra giữa hồ thì cô thấy có một ai đó đang bơi theo mình. Nghĩ bụng chắc đó là một cô gái nên cô chẳng để ý nhưng khi vừa bơi, rồi lặn ra đúng giữa hồ thì cô bất ngờ bị một bàn tay nào đó ở dưới nước sờ soạng khắp vòng một. Hoảng hốt, cô chỉ kịp kêu “á” lên một tiếng rồi vội vàng quay vào bờ nhưng không dám nói cho ai nghe vì sợ mọi người không tin.
 
Một lần khác, vì sợ sẽ bị quấy rối như lần trước nên cô chuyển sang bơi ở hồ bơi Sao Mai (Tây Hồ, Hà Nội). Đây là hồ bơi khá rộng lại đông người nên cô yên tâm bơi lội tung tăng mà không hề để ý gì. Lúc cô cùng một người bạn đang chơi trò “ném bóng bơi nhanh” thì bị hai bàn tay vô hình nào đó ở dưới nước níu chặt lấy hai chân rồi lần mò lên đùi.
 
Lần ba là lần mới đây nhất cô chuyển sang bơi ở hồ bơi Tây Hồ. Thận trọng hơn những lần trước, cô chỉ bơi và đứng ở những chỗ có nhiều bạn gái đứng để tránh bị quấy rối. Thế nhưng, khi chuẩn bị ra về cô vẫn bị một gã đầu hói sát lại gần đụng chạm và gạ tình. Cô đem chuyện này ra báo với bảo vệ hồ bơi thì họ nhoẻn miệng cười: “Tại cô em xinh quá nên các anh trêu đùa chút thôi chứ làm gì có chuyện quấy rối nào ở đây”.
 
 
Còn chị Lê Phương ở khu tập thể Vĩnh Hồ, Thái Thịnh, Hà Nội vẫn còn nhớ như in câu chuyện của đứa cháu gái học lớp 9 mới tập bơi. Một lần cô bé được ông anh họ dẫn đi tập bơi ở hồ bơi Thái Hà. Vì chưa biết bơi nên cô phải nhờ ông anh họ ôm eo để cô bơi nổi trên mặt nước nhằm làm quen với những thao tác đạp chân đẩy tay. Hai anh em tập được một lúc thì ông anh họ có việc đi vào nhà vệ sinh mà không báo trước. Tưởng anh họ mình đang bơi lặn đâu đấy quanh mình nên cô tập lượn lờ tự bơi, không ngờ có một người lại gần ôm eo rồi giúp cô tập bơi. Cứ ngỡ đó là anh họ nên cô vô tư để cho người đó ôm eo rồi tập bơi không để ý. Đến lúc thấy “ông anh họ” này ôm nhiệt tình quá mà một tay ôm, một tay cứ mân mê dần lên vòng một thì cô thật sự hoảng hốt. Ngoái đầu nhìn lại thì ra không phải là anh mình mà là một anh chàng cũng đẹp trai, cao to nhưng độ ga lăng của anh khiến cô bé sợ quá. Cô chỉ kịp cảm ơn rồi má đỏ ửng nhảy ngay lên bờ không thiết gì bơi lội nữa. Từ đó đến nay, mỗi lần nhắc đến chuyện rủ cô bé đi bơi là cô xua tay nguầy nguậy.
 
Giật mình khi bước chân vào phòng thay đồ
 
Không chỉ có các bạn gái mới than phiền chuyện bị quấy rối mà ngay cả các bạn nam cũng nhiều phen lên tiếng vì bị chung cảnh ngộ. Khác với các bạn nữ, các bạn nam bị quấy rối ngay trong các phòng thay đồ, nhà vệ sinh bởi những tên gay “biến thái”.
 
Một thanh niên tên Hùng (19 tuổi) ở quận 5, TP Hồ Chí Minh than thở trên một diễn đàn: “Mình thấy việc quấy rối của dân gay ở phòng thay đồ của các hồ bơi hiện giờ nhiều quá. Những anh chàng điển trai, có body chuẩn còn không là các em mới dậy thì còn nai tơ (chưa có kinh nghiệm đề phòng) mỗi khi bước vào phòng thay đồ đều là mục tiêu săn đón của các anh chàng gay này. Tôi cũng từng bị quấy rối một lần rồi thế nhưng mới đây vẫn suýt bị “dính” thế mới cú chứ...”.
 
Cậu kể lại câu chuyện một lần đi bơi ở hồ bơi Đại Thế Giới (quận 5, TP Hồ Chí Minh) như sau: “Lúc ấy, tôi vừa bơi xong nên bước vào phòng tắm, thay đồ tắm để ra về nhưng khi chuẩn bị cởi hết đồ ra để tắm cho thoải mái thì có một người đàn ông khoảng ngoài 35 tuổi gì đó xông vào đòi tắm chung. Khi đó, tôi chưa có kinh nghiệm nên không đề phòng gì cả mà thản nhiên cởi quần nhỏ ra và im lặng tắm. Ông ấy cũng làm như tôi, cởi quần nhỏ nhưng rồi bất ngờ xoay người về phía sau lưng tôi. Ông ta hỏi tôi mấy tuổi rồi để cà lưng dùm cho và bắt đầu sờ mó khắp cơ thể tôi. Tôi hơi khó chịu nhưng khi tay ông ý sắp sờ đến “chỗ ấy” của tôi thì tôi hoảng hốt hẳn, tôi vội vàng ôm đồ chạy ra ngoài. Nhưng vừa đẩy cửa ra ngoài thì tôi sững lại vì cả một đám gay đang dò mắt quan sát qua khe cửa tôi tắm từ nãy giờ mà tôi không biết. Ôm mớ đồ chạy vội ra toilet để thay đồ (vì ở đó có chốt trong) mà tim vẫn đập thình thịch...
 
Một lần khác, cũng tại hồ bơi Đại Thế Giới, lúc tôi vừa bước vào phòng thay đồ thì chợt nhận ra toàn những người hay đi quấy rối mà tôi đã từng gặp trước đây đang lởn vởn ở đây. Tôi vội vàng ôm đồ ra toilet thay nhưng vừa mới bước vào chưa kịp khóa cửa thì một gã đàn ông ở đâu xông tới, níu cổ tôi và không cho tôi khóa cửa. May mắn lần đó tôi nhanh tay thoát được nhưng sợ ướt cả mồ hôi”.
 
Nếu phái nữ bị chính những tên yêu râu xanh quấy rối bằng việc đụng chạm, sờ mó thân thể ở dưới nước thì phái nam lại bị các gã pê đê đeo bám, nhìn lén, gạ tình ngay trong các phòng thay đồ.(Ảnh  chỉ mang tính chất minh hoạ).
 
Mạnh (24 tuổi) – Hà Nội mấy lần đi bơi ở hồ bơi Mỹ Đình thì phát hiện, lúc nào trong một phòng tắm cũng có một người nào đó tắm rất lâu. Lúc cậu mới đến vào đó để thay đồ cũng thấy phòng có người tắm. Lúc cậu bơi xong ra thay tắm, thay đồ để về cũng thấy có người tắm. Cậu bắt đầu để ý, quan sát thì thấy có một người đàn ông trung niên tắm trong đó mấy tiếng liền như thế mà không bao giờ chốt cửa. Một lần tò mò cậu bước vào tắm chung thì bắt gặp anh ta đang “tự xử” và khi thấy cậu bước vào thì cũng không quên “show hàng” cho cậu coi.
 
Còn Kiên và Cường (bạn thân của Mạnh) thì ngay cả có kinh nghiệm đề phòng nhưng vẫn không tránh nổi. Hôm đó cả hai cùng rủ nhau lên hồ bơi Tây Hồ để bơi. Mặc dù đã đề phòng, lúc Cường vào thay đồ Kiên đã đứng gác ở ngoài, thế nhưng không hiểu sao vẫn có một gã gay tưởng Kiên là người yêu của Cường nên lại gần gạ gẫm làm quen và xin số điện thoại rồi còn buông ra một câu “người yêu của nhau sao không vào tắm chung với nhau cho vui?” rồi cười nham nhở.
 
Điều khiến cho các trò quấy rối ở các phòng thay đồ của nam được tiếp diễn liên tục là do các bạn nam mỗi lần bị quấy rối thường có thể tự giải quyết được một mình nên không làm to chuyện. Do đó, các tên gay này vẫn cứ lởn vởn để tiếp tục quấy rối những người mới đến.
 
Các hành động quấy rối ở các bể bơi chưa đến mức nghiêm trọng nhưng thường làm cho khách hàng cảm thấy mất an toàn, không thoải mái. Cần thắt chặt hơn nữa các biện pháp bảo vệ để các bể bơi thực sự có một không gian lành mạnh.
 
Hà Tùng Long

Bài thuốc chữa hóc xương của cụ bà 80 tuổi

Xưa nay, “hóc xương gà, sa cành khế” vẫn được xem là hai loại tai nạn nguy hiểm và khó chữa trị nhất. Ấy vậy mà, đã hơn 70 năm nay, cụ Trần Thị Lệ (Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội) chỉ với một “bài thuốc” bí truyền đã chữa được cho rất nhiều người.
Bài thuốc “đặc biệt” này chỉ đơn giản là cho bệnh nhân uống 3 ngụm nước, ngậm 3 hạt muối rồi xoay chiếc đèn dầu đã cũ kỹ 3 lần là bất kể người hay vật bị mắc xương gà, xương trâu, xương cá hay kim chỉ, râu tôm, giây cao su… đều qua khỏi một cách nhẹ nhàng.
 
Được truyền nghề từ 6 tuổi

Hôm chúng tôi tìm đến nhà thì cụ Trần Thị Lệ đang đi vắng. Hỏi mãi, cậu cháu nội học lớp 7 mới chịu “tiết lộ” là bà đang đi chia lộc. Tưởng nhà vừa có giỗ nên bà cụ đi phát lộc cho mọi người, hóa ra là có một bệnh nhân ở Phố Huế (Hà Nội) bị mắc xương gà tìm đến cụ và được cụ chữa cho khỏi, nhưng vì cụ không bao giờ lấy tiền của ai nên anh ta mang quà đến cảm ơn. Và đã thành thói quen, cứ mỗi lần có ai đó biếu quà cụ lại cất công đi khắp khu phố để phân phát cho mọi người.

Phải chờ gần một tiếng đồng hồ mới thấy cụ thong dong trở về. Không biết ai đó đã báo trước cho cụ biết chúng tôi là phóng viên đến tìm hiểu thông tin viết bài mà cụ lên tiếng trước: “Tiếc quá! các anh đến thì tôi lại phát hết lộc mất rồi. Nãy giờ đi các nhà để phát lộc thì nhà nào cũng đi vắng, tôi phải cất công lên tận đồn công an của phường, biếu cho các anh công an ở đó”.
 
Cụ Lệ cho biết bài thuốc bí truyền này ông Cương học được từ những người dân tộc thiểu số, cụ chữa bệnh không lấy tiền của ai.  

Cụ Lệ kể, cụ sinh ra ở huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) nhưng từ nhỏ đã được mẹ đưa về nhà ông ngoại ở Hương Khê (Hà Tĩnh) để sống. Cạnh nhà ông ngoại cụ có một ông tên Nguyễn Văn Cương, nhà có 5 người con cả trai cả gái. Ông Cương lúc đó đã nổi tiếng khắp vùng về tài chữa hóc xương (tất cả các loại xương) bằng một bài thuốc mẹo. Do đó, nhà ông lúc nào cũng tấp nập khách vào ra.
 
Một lần, ông Cương sang nhà cụ chơi rồi đặt vấn đề với mẹ cụ xin phép được truyền nghề cho cụ Lệ. “Hồi đó tôi mới lên 6 tuổi, nhỏ dại lắm chả biết gì. Ông Cương sang bảo với mẹ tôi: “Mợ ơi! con giờ chỉ sống được 2 năm nữa là con chết, mợ cho con truyền nghề cho con Lệ vì không ai có thể có đủ điều kiện để truyền nghề được như con Lệ”. Mẹ tôi bảo, “trông thầy da dẻ hồng hào, khỏe mạnh thế kia thì chết sao được mà chết. Thầy đừng nói ghở thế! Sao thầy có 5 đứa con mà thầy lại không truyền cho ai cả?”.
 
Ông ấy trả lời, “làm cái nghề này phải có đủ: Tâm – đức – tài. Thiếu một trong những yếu tố đó thì không thể làm được. Nhà con tuy có những 5 đứa con nhưng đứa được cái này thì lại mất cái kia...”. Mẹ tôi lại bảo. Tôi chỉ được mỗi mình cái Lệ là gái, nhỡ thầy truyền nghề cho nó rồi nó không biết làm gây nên chuyện thất đức thì sao? “Ông ấy nằng nặc đảm bảo rằng, ông ấy truyền nghề này cho tôi là để cho tôi tích nhân tích đức cho con cháu về sau...” – cụ Lệ thật lòng tâm sự.

Thầy Cương phải thuyết phục mãi, cuối cùng mẹ cụ Lệ mới chịu cho cụ sang học nghề. Bài học chỉ đơn giản với mấy thao tác nhỏ nhưng phải mất 2 năm, cụ Lệ mới tự chữa bệnh được. Cụ vừa biết chữa bệnh cũng là lúc thầy Cương trút hơi thở cuối cùng, ngày giờ ông ra đi chính xác đến từng phút giây như lúc sinh thời ông tiên đoán.
 
“Đây là làm việc nghĩa cứu người, do đó mà một nguyên tắc bất di bất dịch là không bao giờ nhận tiền của ai. Cũng vì thế mà chúng tôi có được một ân huệ thật đặc biệt là có thể biết được thời điểm nào chúng tôi sẽ qua đời để chọn thời điểm mà truyền nghề cho phù hợp. Như tôi, sau này khi nào biết chỉ còn sống trên trần gian này được 2 năm nữa thì tôi mới tìm truyền nhân để truyền nghề” – cụ Lệ giải thích vì sao mình đã ngoài 80 tuổi rồi mà vẫn chưa chịu truyền nghề cho ai đó?

Khỏi hóc xương sau 12 giờ

Cụ Lệ bật mí, bài thuốc bí truyền chữa hóc xương gà này thực chất là một bài thuốc mẹo rất đặc biệt mà thầy cụ là ông Cương học được từ những người dân tộc thiểu số sau một lần bị hóc xương gà đến thập tử nhất sinh.  Kể cho chúng tôi nghe các bước chữa bệnh, cụ Lệ không quên nhắc đi nhắc lại một điều cực kỳ tối kỵ đó là người bệnh khi đã ngồi vào ghế để chữa là không được nói chuyện với cụ hoặc không được hỏi han những người xung quanh. Người ở gần khi đến nhà cụ chữa bệnh, khi gặp cụ chỉ cần gật đầu chào là cụ biết. Còn nếu ở xa, khi cụ đến, người bệnh chỉ cần lấy chiếc áo mà mình hay mặc nhất rồi lòn một ngón tay vào trong giơ lên là cụ biết người đó bị mắc xương gì.

Một điều đặc biệt khác, cho dù bệnh nhân bị hóc bất kỳ loại xương gì, cụ đều có thể chữa được nếu người đó mới bị hóc xương trong vòng 6 ngày trở lại. Qua đến ngày thứ 7 là cụ cũng phải “bó tay”. Khi chữa, nếu tuân thủ đúng những gì cụ dặn, thì nặng như hóc xương gà chỉ trong vòng 12giờ  đồng hồ là bệnh sẽ tự khỏi một cách nhẹ nhàng, không đau đớn và nhẹ như xương cá, râu tôm là chỉ cần 6 giờ sau là khỏi hẳn.
 
Cụ giơ ngón tay trỏ lên chỉ thẳng trước mặt bệnh nhân rồi lẩm bẩm điều gì đó.

Đang trò chuyện thì có bệnh nhân Nguyễn Văn Hoàng (12 tuổi) nhà ở phố Lương Văn Can (Hà Nội), tìm đến nhờ cụ chữa. Bệnh nhân bị hóc xương cách đây 3 ngày, đã đi một số nơi khám, uống thuốc nhưng chưa khỏi. Được một người bà con xa mách cho đến đây tìm cụ nên vội vàng đến ngay. Nghe thấy thế, cụ Lệ cáo lỗi, bỏ dở câu chuyện với chúng tôi để bắt tay ngay vào công việc quen thuộc mà gần 80 năm nay cụ vẫn làm để giúp người.

Theo quan sát, khi bệnh nhân vừa yên vị xuống ghế, cụ đi một vòng quanh người bệnh nhân rồi sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện với bệnh nhân. Cụ giơ ngón tay trỏ lên chỉ thẳng vào mặt bệnh nhân rồi lẩm bẩm điều gì đó trong miệng. Sau đó, cụ đưa cho bệnh nhân cốc nước lọc đã chuẩn bị sẵn bảo bệnh nhân uống đúng 3 ngụm. Bệnh nhân vừa dứt ngụm nước thứ 3 thì cụ đưa tay xoay chiếc đèn dầu Hoa Kỳ làm bằng sứ không dầu, đã cũ kỹ 3 vòng rồi đưa cho bệnh nhân một hạt muối bảo bệnh nhân bỏ vào miệng ngậm.
 
Sau đó, cụ đưa thêm cho bệnh nhân 2 hạt muối và dặn: “3 tiếng đồng hồ sau cậu tự tay bỏ một hạt muối này vào miệng và ngậm. 3 tiếng sau lại ngậm tiếp 1 hạt muối như thế... sau hạt thứ 3 một thời gian ngắn chắc chắn chiếc xương mà cậu đang hóc kia sẽ “xuống””. Đến 22h đêm hôm đó, bệnh nhân Hoàng đã đẩy được chiếc xương gà ra khỏi họng.

Cụ tâm sự, đến bây giờ cụ vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác của một đứa bé lên 6 tuổi, lần đầu tiên chữa thành công cho một ca bệnh bị mắc xương trâu. Hôm đó, có một gia đình ở huyện Thạch Hà (Hà Tĩnh) khiêng lên một bà cụ ngoài 70 tuổi, bị hóc xương trâu đã 6 ngày liền tưởng chừng như đang “thập tử nhất sinh”. Khiêng vào đến nơi, thầy cụ không ra tay mà để cho cụ tự chữa. Cụ cũng chỉ làm theo các bước thầy hướng dẫn không ngờ một ngày sau thì bệnh nhân đó khỏi bệnh. Khỏi phải nói, gia đình bệnh nhân mừng hơn bao giờ hết. Cả nhà họ mang đến hai con cá thu rất to và 10 kg gạo tám thơm để tạ ơn. Thầy cụ, sẻ đôi số quà ra, biếu lại gia đình bệnh nhân một nửa. Nửa còn lại thầy chia đôi, cho cụ một nửa mang về.

Đã hơn 70 năm qua, cụ Lệ không còn nhớ là mình đã chữa cho bao nhiêu người qua khỏi tai nạn hóc xương. Và cụ cũng lấy làm mãn nguyện vì dù chưa bao giờ nhận của ai bất cứ một đồng tiền nào nhưng cuộc sống của cụ lúc nào cũng sung túc, con cái trưởng thành. Đó là cái đức lớn lao nhất mà cụ có được sau ngần ấy năm làm việc nghĩa.
 
Hà Tùng Long

Sĩ tử cũng "sống thử"

Trước kỳ thi đại học, cao đẳng các sĩ tử được bố mẹ ở quê tạo mọi điều kiện cho lên thành phố ôn thi hầu mong tìm cơ hội thoát khỏi cái nghèo, cái khổ. Thế nhưng, không ít sĩ tử dù mới chân ướt chân ráo lên thành phố đã sớm lơ là nhiệm vụ chính mà lao vào yêu đương và tranh thủ “sống thử” với người yêu một cách vội vàng, gấp gáp, thiếu hiểu biết.
Hậu quả là chính bản thân họ đã tự đánh mất đi những cơ hội bước chân vào giảng đường đại học, thậm chí phải trở thành những ông bố, bà mẹ bất đắc dĩ ở độ tuổi chưa đáng có.
 
Những cặp  “vợ chồng lớp 13”...
 
Theo chân Liên – sinh viên năm thứ 3, Đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội chúng tôi tìm đến khu trọ của cô để được “tận mục sở thị” cuộc sống thử của những cặp “vợ chồng” sĩ tử lớp 13 tại đây. 
 
Theo như lời của Liên, các sĩ tử lớp 13 dù chưa là sinh viên nhưng cũng sành sõi chẳng khác gì các “ét vê”. Họ yêu đương tay đôi, tay ba rồi cũng tranh thủ dọn về sống thử với nhau như những cặp vợ chồng thực thụ. “Ối!chúng nó (sĩ tử lớp 13 – PV) bây giờ liều lĩnh và táo bạo lắm. Một số em được cha mẹ cho lên đây ôn luyện nhưng sớm nhiễm các thói ăn chơi, cũng lao vào đề đóm, điện tử, yêu đương rồi sống thử như ai vậy. Với các em ý học chỉ là chuyện thường, yêu mới là chính...” – Liên cho biết.
 
Không ít sĩ tử mới chân ướt chân ráo lên thành phố đã sớm lơ là nhiệm vụ chính “nung kinh nấu sư”.
 
Cả dãy trọ nơi Liên đang sống có tất cả 10 phòng nhưng từng có tới 3 phòng là của 3 cặp “vợ chồng” sĩ tử sống thử với nhau. Cách đây đúng 3 tuần, một cặp “vợ chồng” cùng quê Thanh Hóa vừa phải khăn gói về quê vì cái thai trong bụng quá lớn, không thể bỏ được. Hai người này cùng quen nhau trên một chuyến xe ra Hà Nội ôn thi đại học và ra đến Hà Nội là dính luôn “tiếng sét ái tình”. Không hiểu chàng trai thuyết phục kiểu gì mà chỉ một tháng sau, cô gái đồng ý dọn đến ở chung. Mới đầu đến ở với nhau, cả hai tỏ ra khá hòa thuận, học hành chăm chỉ lắm.
 
Ấy vậy mà chỉ được một thời gian sau, số buổi lên lò luyện cứ giảm dần để nhường thời gian cho tình yêu. Kết quả là cô gái bị “dính” bầu và hôm bố mẹ hai bên lên dàn xếp chuyện của hai đứa đã không khỏi choáng váng. Mẹ của cô gái  đã không ít lần khóc lên khóc xuống vì trong trí tưởng tượng của bà, bà vẫn nghĩ rằng đứa con gái ngoan của mình không thể nào làm được những chuyện như thế.
 
Tiếp cận với L. quê ở Mỹ Hào, Hưng Yên, đang ôn thi vào Trường Học viện Báo chí và Tuyên truyền (1 trong 2 cặp sĩ tử còn lại cùng dãy trọ với Liên) chúng tôi được biết, Linh và “vợ” là T. quê ở Thái Nguyên đang ôn thi vào trường Đại học sư phạm Hà Nội tình cờ quen nhau trong một lò luyện ở Cầu Giấy (Hà Nội). Cả hai mới ra đây ôn thi từ ngoài Tết. Học cùng một lò luyện thi lại ở cùng một dãy trọ, sớm tối lúc nào cũng nhìn thấy mặt nhau nên L. và T. phát sinh tình cảm với nhau lúc nào không biết. Dù biết thời gian để ôn luyện không có nhiều nhưng lỡ có tình cảm với nhau nên cả hai đã quyết định dọn về sống chung với nhau để còn “giúp nhau học tập”.
 
L. tâm sự: “Biết là yêu thì sẽ ảnh hưởng đến việc học, nhưng lỡ có tình cảm với nhau rồi nên chúng em không thể xa nhau được. Với lại anh tính, bây giờ lên Hà Nội, sống xa gia đình nên có rất nhiều chuyện phức tạp. Vậy tại sao không nương tựa vào nhau mà sống? Mình còn trẻ nên suy nghĩ cũng phải thông thoáng hơn người lớn”.
 
Tuy nhiên, chính L. cũng phải thừa nhận từ khi về sống với nhau, thời gian vui vẻ cứ giảm dần để nhường chỗ cho những cơn cãi vã, to tiếng. “Cả hai bọn em vẫn còn ít tuổi, chưa vượt thoát khỏi cái “lốt” trẻ con nên đôi lúc chẳng ai chịu nhường ai. Em toàn phải dành nhiều thời gian để làm lành sau những cuộc cãi vã chính vì thế mà tâm trí dành cho việc học cũng bị phân tán đi. Đang lo không biết từ giờ cho đến khi kỳ thi đại học diễn ra có học hết chương trình để kịp thi không nữa. Năm nay mà rớt nữa thì chỉ có nước về nhà làm phụ hồ thôi...” – L. than thở.
 
Các sĩ tử lớp 13 sành sỏi chẳng khác gì các “ét vê”.
 
...Đến học sinh mới thi xong tốt nghiệp
 
Chuyện các sĩ tử “lớp 13” có thời gian để tìm hiểu, yêu đương rồi sống thử với nhau còn có cớ để tin nhưng choáng váng hơn khi có những teen vừa mới thi xong tốt nghiệp, mới chân ướt chân ráo lên thành phố cũng đã tập tành sống thử.
 
Với sức học vào loại khá nên thi xong tốt nghiệp là M. tự tin gói ghém quần áo rời Quảng Bình ra ngay Hà Nội để tìm lò luyện thi đại học. Được bà cô giao cho hẳn một căn hộ chung cư gần lò luyện để đi lại cho tiện nên M. không phải bận tâm gì đến chuyện ăn ở. Tuần đầu mới ra, M. chỉ biết học và học.
 
Bước sang tuần thứ hai, anh chàng bắt đầu để ý đến cô bạn gái người Tuyên Quang có nước da trắng ngần, thường ngồi ngay trước mặt. Có nhiều hôm M. ngồi học mà mắt cứ để vào “người ấy” như  kẻ mất hồn. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Không dám rủ người yêu về sống cùng vì sợ bà cô phát hiện nhưng thi thoảng cứ 23h đêm trở lên là M. lại alô bảo người yêu đến “ôn bài qua đêm”!
 
Qua những lần chat chit trên mạng, nữ sinh T. (Thái Bình) tình cờ biết Q. (Bắc Ninh). Tình yêu giữa họ nảy nở khi họ nhận ra cả hai đều có chung chí hướng trở thành bác sĩ, đều thi khối B. Tuy nhiên, Q. là sĩ tử “lớp 13” đã có “thâm niên” trượt đại học 1năm nên được bố mẹ tạo điều kiện cho ra Hà Nội ôn thi từ hồi cuối năm 2008. Hai bên giao hẹn với nhau khi nào thi xong tốt nghiệp THPT là T. phải xin gia đình cho ra Hà Nội học ôn cho bằng được để có điều kiện “giúp đỡ” nhau.
 
Để trấn an phụ huynh, T. phải “cầu cứu” chị gái đứa bạn thân đang học đại học ở  Hà Nội gọi điện về “bảo lãnh” thì gia đình mới chịu cho lên. Vừa bước chân lên đến bến xe Mỹ Đình, T. đi thẳng về phòng trọ của Q. và sống với nhau như một cặp “vợ chồng sĩ tử” thực thụ. Khỏi phải nói, đôi sĩ tử này đã quấn lấy nhau như một đôi sam sau những tháng ngày xa cách.
 
Chị gái đứa bạn thân biết đến can ngăn thì T. hờn dỗi: “Chị nhìn thấy em đang hạnh phúc mà không mừng lại còn dùng lời lẽ để chia cách. Em và anh ấy yêu nhau đã lâu, không có cơ hội bên nhau nhiều nên phải tranh thủ từng giây, từng phút. Mong chị thông cảm và thấu hiểu cho em”. Bà chị bạn nghe T. nói thế cũng đành bó tay ra về.
 
 
Sống thật với nỗi hoang mang
 
Khi hỏi một số sĩ tử, bạn không sợ sẽ ảnh hưởng đến việc ôn luyện của mình hay sao mà lại lao vào yêu đương, sống thử? Nhiều người hồn nhiên trả lời, sống thử có gì  là xấu đâu. Họ lý giải rằng, việc rời gia đình lên thành phố ôn luyện khiến họ rất thiếu thốn tình cảm nên sống thử hòng “bù đắp” cho nhau cũng là một chuyện dễ hiểu. Một số khác lại cho rằng, trong môi trường học tập cần phải có người để trao đổi bài vở thường xuyên thì việc sống thử vừa giúp họ thuận lợi trong học tập lại thỏa mãn được vấn đề tình cảm...
 
Tuy nhiên, khi đề cập đến cảm nhận của mỗi người sau một thời gian sống thử với nhau thì đại đa số đều thay đổi hẳn thái độ. Một số im lặng, cúi đầu một cách khó hiểu. Một số thật thà bộc bạch: “Khi về sống thử với nhau, bọn em chỉ nghĩ đơn giản là biết có được làm sinh viên hay lại trượt, lại phải về quê lấy chồng sinh con nên tranh thủ sống với nhau.
 
Nhưng sống thử rồi mới biết cuộc sống không lãng mạn như mình nghĩ. Tự do bị hạn chế. Việc học chẳng đâu vào đâu. Lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ mất người yêu và sợ người nhà lên phát hiện. Hoang mang hơn cả là học không vào, càng học càng thấy lỗ hổng kiến thức càng nhiều...”. Đấy không chỉ là tâm trạng riêng của một người mà là tâm trạng chung của rất nhiều sĩ tử đang sống thử. Họ rất hoang mang nhưng không dám nói ra vì sợ xấu hổ.
 
Hà Tùng Long

Chuyện giới trẻ: Đau đầu với "mốt" ra riêng

Ra ở riêng đang lan rộng như một thứ “mốt” cực hot trong giới trẻ. Thứ “mốt” này đã và đang khiến cho nhiều bậc phụ huynh phải căng đầu lên vì lo lắng.
Chỉ suy nghĩ đơn thuần rằng nếu được ở riêng họ sẽ được tự do thoải mái, thích làm gì thì làm hoặc bạn mình ở được sao mình không ở được nên nhiều bạn trẻ đã cố tìm mọi cách buộc bố mẹ phải cho đi ở riêng. Nhưng khi được toại nguyện thì họ lại gây nên không ít chuyện buồn cho người lớn.
 
“Đừng quên con đã là người lớn”
 
6 giờ tối, dù đi làm về muộn nhưng chị Trang (Khương Đình, Thanh Xuân, Hà Nội) vẫn phải vội vàng xắn tay chạy ngay vào bếp để chuẩn bị cơm chiều cho cậu con “quý tử” mới tròn 18 tuổi. Nấu nướng xong xuôi, bày biện ra bàn chị gọi con xuống ăn nhưng chả thấy con lên tiếng. Nhọc nhằn leo lên phòng con gõ cửa thì cửa không đóng mà chỉ khép hờ. Nhìn vào không thấy cậu “quý tử” của mình đâu, như một linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành chị chạy thẳng vào phòng, lục tung các tủ quần áo ra thì tất cả đều trống không. Đang vô vọng thì chị nhìn thấy một tờ giấy kê dưới chiếc đèn bàn.
 
Cầm vội lên đọc thì hóa ra đó là bức thư cậu “quý tử” để lại cho mẹ: “Mẹ! con không ngờ mẹ lại đối xử với thằng con trai độc nhất của mẹ như thế. Ở riêng nào có gì xấu mà mẹ lại ngăn cản con. Con chỉ muốn khẳng định cho mẹ thấy rằng con đủ sức sống tự lập và không cần “ăn bám” vào bố mẹ, vào gia đình nữa. Đừng tìm con nữa vì con đã ra ở riêng, khi nào ổn định xong con sẽ gọi điện báo cho mẹ biết. Con mượn tạm mẹ 10 triệu trong tủ để lo cho cuộc sống ở riêng, khi nào kiếm được tiền con sẽ hoàn trả mẹ đầy đủ...Mẹ đừng quên con đã là người lớn...”.
 
Đọc xong thư chị Trang như muốn ngất đi vì không ngờ thằng con trai vốn xưa nay ngoan hiền nay lại “đổ đốn” đến thế. Một tuần trước, Phú (tên cậu con trai) đòi ra ở riêng nhưng chị không cho vì nó còn nhỏ tuổi, chưa đi làm, chưa thể tự lập được như suy nghĩ của nó... Phú vẫn cứng đầu đòi đi cho bằng được.
 
“Mấy lần nó nhịn ăn để đòi tôi cho ra ở riêng nhưng tôi nhất quyết không chịu. Xưa nay trong vòng tay bố mẹ, mẹ đi về quê một tuần giao cho nó ở lại trông nhà mà khi lên nó còn gây nên bao nhiêu chuyện, huống hồ giờ ra ngoài ở riêng bao nhiêu là cạm bẫy thì sao mà sống được. Mà nhà chỉ có hai mẹ con nên tôi luôn đáp ứng mọi nhu cầu của nó, có để cho nó thiếu thốn thứ gì đâu. Chủ nhật rồi tôi phải gọi bố nó ở công trình về để khuyên can nó nhưng trước mặt bố nó thì nó “vâng vâng, dạ dạ” nhưng sau lưng thì vẫn gây áp lực để buộc tôi phải cho nó ra riêng. Con với chả cái, khổ thế này đây!”.
 
Ảnh minh họa.
 
Chuyện của gia đình chị Trang hiện nay không phải là chuyện hiếm trong các gia đình ở các thành phố lớn. Rất nhiều “cậu ấm, cô chiêu”, nhất là các “cậu ấm, cô chiêu” ở lứa tuổi teen đôi lúc thấy bất mãn với các lề thói của gia đình, chán cuộc sống gia đình quá gò bó nên phát sinh nhu cầu muốn ở riêng. Nếu không được đáp ứng thì họ sẵn sàng làm đủ mọi chuyện để gây áp lực cho các bậc phụ huynh. Từ tuyệt thực, bỏ học, dọa tự tử đến nặng hơn là bỏ đi không nói một lời nào. Điều này, khiến cho không ít ông bố, bà mẹ phải căng đầu ra lo lắng.
 
“Nghe ra thì thật là hay”
 
Thi xong tốt nghiệp THPT, cô “công chúa” K.N của chị Hà (Trung Hà, Nhân Chính, Hà Nội) bỗng đòi ra ở riêng để có môi trường yên tĩnh, chuyên tâm học tập.  Tưởng con gái có ý thức học tập nên chị bàn tính với chồng để cho con ra ở riêng nhưng khi vừa đề cập đến chuyện này thì chồng chị hết sức phản đối: “Nó là con gái mới lớn, cả đời không bắt tay đụng chân đến việc nhà, làm việc cá nhân mẹ còn phải chỉ dạy từng tí một mà cho nó đi ở riêng có khác nào thả thỏ vào chuồng cọp...”.
 
Không được đáp ứng nhu cầu, cô con gái tuyệt thực một tuần liền không ăn, không uống, không nói chuyện. Suốt ngày ru rú trong phòng riêng như một người điên khiến chị vô cùng lo lắng. Đến công sở làm việc mà ruột gan cứ để ở nhà. Chị đành phải xin nghỉ một phép một tuần để ở nhà trấn an con gái. Nhưng càng dỗ ngon dỗ ngọt cô con gái càng đâm ra quyết liệt. Cực bất đắc dĩ vợ chồng chị đành phải đi tìm cho con một phòng riêng ở một khu tập thể, cạnh nhà một người bạn thân và sắm cho cô “công chúa” đầy đủ tiện nghi hiện đại. Ngoài ra, mỗi tháng còn phải chu cấp cho cô 3 triệu đồng để tiêu vặt.
 
Chị Hà và ngay cả chồng chị cũng không biết được rằng lý do “cần môi trường yên tĩnh để chuyên tâm học tập” chỉ là cái cớ ngụy trang để cô nàng có cơ hội được sống cùng cậu bạn trai mới quen, học trường ĐH A. Sự thể vỡ lở khi một lần tranh thủ giờ nghỉ trưa chị ghé qua xem con gái ăn ở ra sao thì bắt gặp con gái và bạn trai đang hôn nhau. Chị càng tá hỏa khi phát hiện ra trong tủ quần áo của con gái đầy những bao cao su, thuốc tranh thai và que thử.
 
Đang yên đang lành thì cậu con trai 20 tuổi, đang học ĐH. M đòi ra ở riêng. Nghe cậu Duy (tên cậu con trai) giải thích cho việc đòi ra ở riêng của mình “Ở riêng để mọi người xung quanh biết chúng con không còn là một đứa trẻ. Ở riêng là cách sống tự lập mà giới trẻ phương Tây đã từng sống rất lâu rồi và nay chúng con nên theo họ để đuổi kịp nhịp sống hiện đại của giới trẻ toàn cầu, bố ạ!”, anh Toàn (Thành Công, Hà Nội) thấy cũng hợp lý. Bản thân anh cũng từng sống tự lập một mình ở trời Tây từ những ngày bằng tuổi con anh như bây giờ, nên anh cũng muốn tạo điều kiện cho con để con sớm trưởng thành hơn.
 
Với ý muốn thử thách con, anh Toàn đưa cho cậu con trai 5 triệu đồng, bảo tự đi tìm nhà và khởi đầu một cuộc sống tự lập như ý con mong muốn. Duy cầm 5 triệu đồng trong tay, chạy ngay đến phòng trọ của một người bạn cùng lớp đặt vấn đề ở chung. Một tuần sau số tiền 5 triệu trong tay Duy hết sạch vì cả hai share (chia) cho nhau ném vào những trận cá độ bóng đá. Hết tiền, Duy không dám gặp bố mẹ để xin thêm mà quyết tâm xin việc làm thêm để kiếm tiền. Trầy trật mãi cuối cùng cậu cũng xin được một chân phục vụ ở một quán bi- a với mức lương một triệu đồng. Thế nhưng với cách sống của một cậu “quý tử” con nhà giàu như Duy thì số tiền đó nào có bõ bèn gì. Thiếu tiền, Duy đánh liều vay mượn tiền của những người bạn hay lui tới quán bi - a để tiêu xài. Và “thành tích” đánh dấu sự kiện ra ở riêng của cậu con trai là số tiền nợ 12 triệu đồng mà vợ chồng anh Toàn phái gánh trả.
 
Những lý do con trẻ đưa ra để được ở riêng nghe có vẻ rất hợp lý, nhưng chính họ không biết được rằng cuộc sống bên ngoài vốn đầy rẫy những điều phức tạp. Và họ - những người vốn xưa nay nằm trong vòng tay bố mẹ, chỉ biết ăn và học thì việc một sớm, một chiều có thể lăn lộn giữa trường đời để gầy dựng cho mình một cuộc sống tự lập quả là một điều không dễ. Đặc biệt hơn, vì quá bốc đồng mà họ chỉ nghĩ đến mình, không màng gì đến nỗi lo lắng của những bậc sinh thành đang nuôi nấng mình nên người, khiến cho nhiều bậc phụ huynh hết sức buồn phiền.
 
Hà Tùng Long

“Long sàng” tiền tỷ ở thành Nam

Lâu nay, thi thoảng giới chơi đồ cổ Hà Thành lại rỉ tai kể cho nhau nghe câu chuyện nhà ông Vương Văn Thực ở Hải Phú, Hải Hậu, Nam Định có chiếc “long sàng đế vương” nạm tới 86 viên ngọc trai và cẩn vô vàn trai, ốc quý hiếm.
Nhiều người còn kể rằng, chiếc “long sàng” này có khả năng chữa được một số loại bệnh hiểm nghèo vì nó được thiết kế theo “âm dương ngũ hành” hết sức độc đáo. Nhân ngày nghỉ cuối tuần, chúng tôi đã tìm về tận nơi để tìm hiểu rõ thực hư.
 
Mua “long sàng” qua điện thoại
Tương truyền, chiếc giường này có xuất xứ từ Trung Quốc, là “long sàng” của một vị vua dưới triều nhà Thanh tặng cho vua nhà Nguyễn. Bởi thế, những miếng đá trên giường và toàn bộ ngọc quý đều được xếp theo thuyết ngũ hành tương sinh, tương khắc giúp cho người nằm lên đó được an thần, ngon giấc, tràn trề sinh lực.

Tìm về nhà người anh họ là một tay chơi đồ cổ khá có tiếng ở đất Nam Định để hỏi về tung tích chiếc “long sàng đế vương”, may mắn ông cho biết địa chỉ nhưng không quên dặn: “Địa chỉ tìm đến nhà tay Thực thì rất dễ, nhưng chú đến đó tìm hiểu được hay không thì tôi không dám chắc. Chú cứ chuẩn bị tinh thần từ trước vì đó là chiếc giường quý hiếm vào loại bậc nhất nên không phải ai gia chủ cũng cho biết đâu...”.

Đúng như lời ông anh họ nói, cầm địa chỉ trên tay, tôi lần mò về đất Hải Phú, Hải Hậu hỏi nhà ông Vương Văn Thực chơi đồ cổ là cả làng ai cũng biết. Khi chúng tôi tìm đến thì ông Thực đi vắng, chỉ có bà Hường, vợ ông Thực ở nhà. Cứ ngỡ phải quay lại lần sau vì sợ bà vợ không biết gì để nói nhưng nói chuyện một lúc thì mới hay người sành sỏi và mê chơi các loại đồ cổ trong nhà là bà Hường chứ không phải ông Thực.

Bà Hường kể, gia đình nhà bà ba đời chơi đồ cổ. Cụ ngoại từng là một tay chơi đồ cổ khét tiếng của đất thành Nam. Sau đó đến đời ông ngoại rồi đến đời bà. Từ hồi còn nhỏ, nhìn thấy những bộ bàn ghế, những bộ ly, bình, ấm, chén, khay, bát... cổ với vẻ đẹp cổ kính, sang trọng là bà thích lắm. Chính vì thế mà cái máu đam mê đồ cổ có từ thời bé, sau này mới “lây” sang cho chồng.
 
Bà Phạm Thị Hường bên chiếc “long sàng” rất quý giá của mình.

Năm 1997, một lần tình cờ qua nhà một người bạn cũng là dân chơi đồ cổ với nhau, khi đi ngang qua phòng riêng của vợ chồng người bạn, bà Hường nhìn thấy một chiếc giường có kiểu dáng rất lạ. Thích thú, bà lân la hỏi chuyện thì được vợ chồng người bạn cho hay đó là chiếc giường mô phỏng theo kiểu dáng một chiếc “long sàng” của vua chúa ngày xưa từng nhìn thấy ở Cần Thơ. Ngay lập tức vợ chồng bà Hường gọi điện cho cậu con cả của gia đình người bạn này ở trong Kiên Giang nhờ dò hỏi hộ. “Nhờ hỏi nhưng trong suy nghĩ chúng tôi cũng không dám tin rằng em nó có thể tìm được, vì đó là chiếc “long sàng” quý hiếm nên đâu dễ dàng biết được thông tin” – bà Hường nhớ lại.

Một tuần sau, người con cả của gia đình người bạn từ Cần Thơ gọi điện ra thông báo đã tìm thấy chiếc giường và gia chủ chiếc giường đồng ý bán. Khỏi phải nói, ông bà Hường mừng như bắt được vàng nhưng vì đường quá xa nên ông bà không vào tận đất Cần Thơ để ngắm nghía và trả giá mà tất cả đều giao dịch qua điện thoại. Bà Hường cho biết: “Chúng tôi chỉ mua qua điện thoại và nhờ em nó ở trong Cần Thơ giao dịch hộ chứ không vào tận nơi. Chúng tôi bảo em nó tả lại hình dáng, kích thước chiếc giường rồi mua luôn không cần mặc cả. Vì là dân chơi đồ cổ lâu năm nên chỉ cần nghe tả là có thể hình dung ra được hiện vật đó như thế nào”. 

Mua được chiếc giường rồi nhưng để vận chuyển được nó một cách nguyên vẹn từ Cần Thơ ra đến Nam Định là cả một sự kỳ công. Vốn tính cẩn thận, để bảo đảm cho chiếc giường vẹn nguyên không bị trầy xước, bà Hường phải năm lần bảy lượt gọi điện cho người em dặn dò đội quân vận chuyển phải chạy xe hết sức cẩn thận, đi đường hễ mệt là dừng nghỉ, đói là dừng ăn, ngày đi, đêm ngủ không cần chú trọng đến tốc độ. Chính vì thế mà mất hơn một tuần lễ chiếc giường mới được vận chuyển về tận nơi.

Bà Hường cho biết: “Giường về đến nhà, chúng tôi đã phải huy động hết những tay thợ mộc giỏi nhất của đất Nam Định về lắp mà vẫn không thể lắp được. Qua ngày hôm sau, cả đội thợ mộc mất mấy tiếng đồng hồ vật vã thì mới lắp nổi vì chiếc giường này được làm ở Trung Quốc (theo nhận định của một số người chơi đồ cổ ở Việt Nam - PV) những  miếng gỗ ghép với nhau bằng các loại mộng lồi lõm theo một nguyên lý rất đặc biệt”.

Trả hơn một tỷ đồng chưa bán

Chiếc giường được để trong một căn phòng riêng biệt trên tầng hai, ngay sát cạnh phòng ngủ của vợ chồng ông bà Hường. Khi cánh cửa gỗ lim nặng nề vừa mở ra, tôi như hoa mắt trước ánh sáng lấp lánh muôn màu tỏa ra từ chiếc giường. Ấn tượng đầu tiên là 86 viên ngọc trai tròn trịa bao quanh chiếc “long sàng” và vô vàn hình thù lạ mắt khác nhau được cẩn bởi những loại trai, ốc quý hiếm. Nào là hình Văn Vương đi cầu hiền, nào là hình chim chóc hát ca, muôn thú mở hội... đường nét, hình khắc đều rất tinh xảo, công phu, phải là những tay thợ cao cấp lắm mới làm nổi.
 
Có tới 86 viên ngọc trai tròn trịa bao quanh chiếc “long sàng” và vô vàn hình thù lạ mắt khác nhau được cẩn bởi những loại trai, ốc quý hiếm.

Theo bà Hường thì chiếc giường hoàn toàn được làm bằng gỗ trắc, có chiều dài 2m7, bề ngang 1m71, chỗ dày nhất của thành giường lên tới 50 cm. “Khi đó, chấp nhận bỏ ra 14 cây vàng (tương đương với gần 200 triệu đồng lúc đó) để mua chiếc giường này tôi cứ nghĩ trong bụng không biết rồi có như mình hình dung không nhưng khi giường vừa được đem xuống khỏi xe là tôi như bị mê hoặc, không nói được câu gì nữa vì nó quá đẹp” – bà Hường thật thà chia sẻ.

Giường được cấu tạo 3 thành, ở giữa mặt giường có 6 miếng đá lạ, 5 miếng có hình vuông cách điệu giống nhau, riêng một miếng có hình quả xoài. Vân vi trên mỗi miếng đá này cũng rất lạ, có miếng thì vân vi dày đặc như những lớp mây chồng chất lên nhau, nhưng cũng có miếng vân tản mát ra như hình những con chim phượng trông rất ngộ nghĩnh. Đặc biệt hơn cả là khi sờ tay vào cả 6 miếng đá thì mát lạnh như băng.
 
Trong bóng đêm, chiếc giường tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh muôn màu làm sáng rực cả căn phòng.

Theo bà Hường, lúc chuyển chiếc giường từ tầng một lên tầng hai ông bà phát hiện ra dưới 6 miếng đá này, ở mặt sau mỗi miếng có bốn chữ Hán, chỉ có một miếng có duy nhất một chữ nhưng vì không thông thạo về chữ Hán nên ông bà cũng không biết nó có ý nghĩa gì. Tuy nhiên, theo người em kể lại, giới chơi đồ cổ ở Cần Thơ nhận định chiếc giường phải trên 200 năm tuổi.

Bà Hường cho biết: “Từ lúc có giường này đến nay vợ chồng tôi mới ngủ trên đó có hai tối nhưng khi nằm lên đó là không biết gì trời đất nữa. Ngủ rất sâu, rất ngon và khi tỉnh dậy thì rất nhẹ nhàng, khoan khoái. Vì nằm ở đó ngủ sâu quá, sợ ngủ mê không ai trông nhà, trong khi trong nhà có rất nhiều tài sản quý giá nên chúng tôi không dám ngủ nhiều. Trước giường được đặt ở tầng một nhưng do nhiều người hỏi mua quá nên chúng tôi đưa lên đây để khi có khách quý thì cho họ nghỉ ngơi...”.

Trước đây, có một thời người ta đồn đại rằng chiếc giường này có thể chữa được một số loại bệnh nhưng theo bà Hường thì bà chưa thấy chuyện đó xảy ra. Có chăng là từ lúc có chiếc giường, gia đình bà làm ăn phát đạt hơn. Và bất cứ người khách nào khi nằm lên chiếc giường đó đều ngủ quên giờ, khi tỉnh dậy thấy khoan khoái như được tiếp thêm năng lượng.

Đã có  không biết bao nhiêu người đến hỏi mua chiếc giường nhưng bà Hường không bán vì sợ bán đi sẽ không tìm lại được chiếc giường nào tương tự. Mới đây, có một cán bộ của tỉnh nọ nghe tin liền sang xem rồi ngỏ ý trả 1 tỷ đồng nhưng bà Hường vẫn không chịu bán.
 
Hà Tùng Long

“Anh hùng” vấp ải... "cứu net"

Giadinh.net - Đối với nhiều “thần dân” của các forum chat, hai từ “cứu net” không còn là cái gì đó quá ghê gớm, mà chỉ như một trò chơi đầy ma lực. Thế nhưng đằng sau thế giới ảo đó là những cạm bẫy nguy hiểm thật sự dành cho những chàng trai, cô gái ham vui.
“Treo đầu dê bán thịt chó”
 
Nếu trước đây chỉ những cô bé tuổi teen vì những phút bồng bột, chán chường của tuổi trẻ nên theo bạn bè hoặc tự mình bỏ đi lang thang, la cà ở các quán Internet, chat chit, chơi game thâu đêm, sau đó bị “kẹt net” mới tìm người đến trả tiền “cứu” mình ra thì nay có không ít cô gái “cưa sừng làm nghé”, cũng lang thang thâu đêm trong các quán Internet rồi cầu cứu các “anh hùng” sẵn có trên mạng đến cứu.
 
Tuy nhiên, “bài” của những “con cáo” (tiếng lóng của dân cứu net) này thường là đi đôi với một cô em xinh đẹp nào đó, sau đó dùng cô em này để nhử các “anh hùng” đến. Theo những “mỹ nhân cứu net” chuyên nghiệp lý giải thì họ làm thế chỉ vì thích được trải nghiệm “cảm giác cứu net”. Bởi thế nên mới có nhiều chuyện dở khóc dở cười xảy đến với các “anh hùng” mà khi vấp phải họ chỉ biết “ngậm đắng nuốt cay” chứ không dám thổ lộ cùng ai.
 
Cửa sổ webcam được "mỹ nhân" cho xem "phụ kiện".
 
H.Q (23 tuổi) ở Hà Nội còn nhớ như in cú đau nhớ đời của mình vào dịp Noel năm ngoái. Sau khi đi chơi cùng người yêu về sớm, không biết làm gì nên anh chàng online chat chit. Khi đăng nhập yahoo thì được người bạn thân gửi cho đường link một trang web sex. Đang xem thì có một nick khêu gợi nhảy vào mời mọc. Nói chuyện một lúc Q nhận ra đây là “hàng” đang cần “cứu net” nên đòi cho xem webcam.
 
Sau khi xem webcam thấy mặt của mỹ nhân không thuộc dạng quá xinh nhưng khi được “nàng” cho xem “phụ kiện” thấy khá ổn nên Q đồng ý đến cứu. Vậy là 1h sáng, Q lóc cóc moi xe ra khỏi nhà sang tận Gia Lâm để “ra tay nghĩa hiệp”. Thế nhưng khi đến đó mới biết mình bị lừa. Cô bé mà Q được xem trên webcam chỉ là con mồi còn người mà cậu đang đối diện lại là một bà chị vừa già, vừa xấu. Q tâm sự: “Tìm mãi mới ra được cái địa chỉ cô ta cho nhưng người ra đón em lúc này không phải là cô bé lúc nãy mà là một bà chị xấu hơn cả ma, già hơn em ít nhất cũng phải 10 tuổi. Em định bỏ chạy nhưng chị ta chạy đến giữ lấy xe em rồi tuyên bố rằng em đã hứa cứu chị ta ra rồi mà giờ không thực hiện lời hứa là chị ta gọi bọn đàn em đến xử...”.
 
Vì chỉ có một mình nên Q đành phải chấp nhận trả tiền “cứu net” và chở chị ta đến một nhà nghỉ gần đó qua đêm. Sau đêm hôm ấy về nhà Q phải dùng hết nửa chai sữa tắm để “tẩy uế” cơ thể nhưng trong đầu Q thì vẫn luôn bị ám ảnh bởi điều đó.
 
Gặp cướp vì làm “nghĩa hiệp”
 
Đối với dân “cứu net”, khi đã lao vào cuộc thường phải chấp nhận “ăn chơi không sợ mưa rơi” bởi thế “anh hùng” khi đã chấp nhận đến cứu và đối với “mỹ nhân” khi đã cầu cứu nghĩa là không tính đến chuyện rủi ro. Thế nhưng, chính vì thế mà có không ít kẻ xấu đã lợi dụng chuyện này để cướp tiền, lừa tình... Trường hợp những cô gái vì nhẹ dạ cả tin nên đã bị lừa bán sang các động mại dâm Trung Quốc hoặc làm “đồ chơi” tình dục cho cả một nhóm người không phải là hiếm.
 
Tuy nhiên, không chỉ có “mỹ nhân” mới bị lừa gạt mà ngay cả những “anh hùng nghĩa hiệp” cũng bị lừa những cú đau điếng, nhớ đời.
 
Nhiều kẻ xấu đã lợi dụng sự nông nổi của tuổi trẻ khi lao vào chuyện "cứu net".
 
Một cậu bé 9x đã đau đớn tâm sự trên blog của mình: “Chuyện này có lẽ là chuyện ngu nhất của tôi nhưng vẫn đưa ra đây để anh em đọc mà còn cảnh giác. Đêm hôm qua sau khi xem xong trận Pháp - Thụy Sĩ vào forum Viet... chat thì gặp một con bé có nick “khu_vuc_cam_xau_trai...”.
 
Thấy cái nick “quái quái” mình nhảy vào chat thì nó bảo đang ngồi chat nhưng không có tiền trả nên chưa thể về được. Mình hỏi nó hết bao nhiêu, nó nói 300.000 đồng. Nghĩ bụng làm đ... có con nào chat mà hết 300.000 đồng. Nghĩ nó ra giá như thế để đi nhà nghỉ vì đinh ninh nó là “hàng” nhưng mình vẫn cẩn thận hỏi nó đưa nó 300.000 đồng thì đi nhanh hay qua đêm? Nó bảo, tùy anh. Mình hơi nghi bảo nó cho xem webcam. Xem webcam của nó thấy “hàng họ” cũng hợp lý. Nó hẹn ra số 1... Lê Thanh Nghị (Hai Bà Trưng, Hà Nội).
 
Ra đến 1... Lê Thanh Nghị lúc đấy là gần 2 giờ sáng. Gọi nó từ trong quán net ra (đã có ý trước rồi nếu mà thấy nó lởm quá thì mình sẽ chuồn, mặc kệ nó) nhưng khi nhìn thấy cũng ngon, cũng gọi là xinh và sạch sẽ nên mình gọi nó ra. Nó bảo anh cho em 300.000 đồng em đưa tiền net, mình đưa cho nó xong nó vừa ngồi lên xe và chuẩn bị đi thì có ba thằng từ trong quán net chạy ra quát con bé: em đi đâu đấy?  Lúc này thì biết mình bị “chăn” (lừa) rồi.
 
Một thằng hất hàm hỏi: Mày định đưa người yêu tao đi đâu? Nghĩ trong đầu cũng “a kay” nhưng nghĩ mình chỉ có một mình, lại đi xe máy (tôi đi con Force), nếu chơi với ba thằng đó là bị nó “ăn” ngay nên chấp nhận phần thua. Vì vậy tôi đưa chuyện ngu của tôi lên đây để các bác rút kinh nghiệm nếu có đi cứu net thì cẩn thận nên đi với vài chiến hữu hoặc mang theo đồ để không bị ngu như tôi...”.
 
Không ít bạn trẻ nghĩ đơn giản "cứu net" chỉ là trò chơi mà không biết hiểm nguy luôn rình rập.
 
Đụng cave bị lây bệnh da liễu
 
Thắng (27 tuổi) trong một lần ngà ngà hơi men đã lên mạng tìm “mỹ nhân” để “cứu net”. Quan niệm nếu quan hệ với cave sẽ dễ bị lây bệnh nên Thắng lang thang ở các forum chat công cộng để kiếm những con “gà sạch” đang bị kẹt net giải sầu. Khi bắt được tín hiệu “cứu net” từ một nick name, Thắng vội vàng đến ngay nơi hẹn để cứu.
 
Sau khi đã trả tiền xong, dắt được “mỹ nhân” đi vào nhà nghỉ qua đêm. Mỹ mãn vì “con hàng” tối qua đã làm cho mình “thăng hoa” cực độ nên Thắng khoái trá kể lại câu chuyện này cho mấy người bạn nghe thì mới biết ả ta là một cave quá đát chứ không phải là “gà” kẹt nét. Đang chưng hửng vì bị lừa thì Thắng lại được mấy người bạn kể lại rằng chính họ cũng từng bị sập bẫy cứu nét của ả. Mấy người bạn khuyên Thắng đi bệnh viện da liễu khám gấp vì họ đã từng bị lây nhiễm một số bệnh da liễu từ ả này khi quan hệ. Phần vì xấu hổ, phần vì bận nên Thắng chần chừ không chịu đi khám. Đến một tuần sau thì Thắng phát hiện ra trên cơ thể đang xuất hiện một số triệu chứng của bệnh lậu và phải mất hàng tháng điều trị, Thắng mới khỏi bệnh.
 
Những trường hợp như trên chỉ là điển hình của một số tình huống bi hài trong thế giới “cứu net” mà “khổ chủ” là những “anh hùng” khi vấp phải chỉ dám mếu máo một mình. Xin được mượn lời tâm sự của một người trong cuộc, từng có thâm niên “cứu net” trong nhiều năm để kết thúc bài viết này: “Không kiềm chế được sự bồng bột của tuổi trẻ nên rất nhiều bạn đã sa vào con đường “cứu net”. Thực sự, đó là một mối hiểm họa. “Thế giới cứu net” đang ngày một biến tướng bởi bàn tay của nhiều kẻ xấu nên những ai đã lỡ sa chân nên tỉnh táo mà quay lại. Các bạn trẻ nên tìm những thú vui lành mạnh để giải trí, đừng vì những ham muốn tuổi trẻ mà đánh mất đi những cơ hội sống đẹp giữa cuộc đời”.
 
Hà Tùng Long

Duy Khoa nói về ảnh hậu trường “thân mật” cùng bạn diễn


Giadinh.net - Mặc dù không phải là lần đầu gặp nhau nhưng Thu Trang vẫn mang đến cho Duy Khoa một sự hấp dẫn đến khó cưỡng – đó là điều mà Duy Khoa không thể phủ nhận.
 
Tuy nhiên, còn có thông tin cho biết giữa hai người từng chụp ảnh rất thân mật với nhau ở phía sau hậu trường làm phim “Lều chõng”.
 
Duy Khoa và Thu Trang
 
- Cuối cùng, sau một thời gian dài "thất hứa", Duy Khoa cũng đã hoàn thành "Lời hứa" với mọi người. Cảm giác của Khoa lúc này thế nào?
- Khoa không thất hứa mà chỉ là album “Lời hứa” bị chậm tiến độ do Khoa phải hoàn thành vai diễn trong bộ phim “Chơi vơi”. Đây là một cơ hội lớn và Khoa tin bất cứ ai có được cơ hội này cũng sẽ nắm lấy nó. Khoa cũng đã dành nhiều thời gian và tâm sức cho bộ phim và Khoa tin thành quả sẽ tốt. Sau khi hoàn thành vai diễn Khoa bắt tay vào thực hiện album luôn.
 Là album đầu tay lại tự mình thực hiện từ khâu biên tập, chọn nhạc sĩ phối khí, phòng thu, in ấn, phát hành... nên Khoa cũng gặp khá nhiều bỡ ngỡ, nhiều khó khăn phải vượt qua. Khâu xin giấy phép cũng mất khá nhiều thời gian nữa. Nhưng dù sao album “Lời hứa” cũng đã hoàn thành và Khoa tin nó sẽ được khán giả yêu mến. Cảm giác lúc này của Khoa là hạnh phúc và hồi hộp chờ đợi những điều tốt đẹp sẽ đến sau một thời gian dài lao động nghệ thuật.
 
 
- Đâu là cá tính âm nhạc của Khoa trong “Lời hứa”?
- Album chủ yếu là phong cách nhạc Pop ballad, thêm 1 chút R&B. Album gồm 4 sáng tác của Khoa và 5 ca khúc của các tác giả trẻ khác. Lắng nghe album cũng chính là lắng nghe để hiểu thêm con người Khoa vậy. Album ghi lại những cảm xúc chân thật nhất mà Khoa đã trải qua. Từ những rung động của tình yêu chớm đến, đến những hẹn thề khi xa cách. Ngoài tình yêu, album còn thể hiện những tình cảm gia đình như ca khúc “Lời cảm ơn” – Nguyễn Đức Cuờng hay ca khúc viết về cuộc sống xã hội, về những trẻ em lang thang cơ nhỡ (Nhớ về anh - Duy Khoa). Một phong cách trẻ trung, trong sáng nhưng cũng đầy những trải nghiệm sâu sắc.  
- Nghe tin đợt này Duy Khoa chạy show diễn tỉnh nhiều lắm?
- Cũng nhiều, đi diễn để gần gũi khán giả mà. Khoa nhận được khá nhiều lời mời diễn tại Hà Nội và các tỉnh lân cận. Khoa cũng mới đi Điện Biên về. Đi diễn khắp nơi cũng là một cách để khán giả biết đến mình nhiều hơn. Các khán giả ở tỉnh ít có điều kiện gặp các nghệ sĩ nên họ rất cuồng nhiệt, đi đến đâu Khoa cũng nhận đuợc nhiều tình cảm và sự cổ vũ nhiệt tình.
- Trong khi đa số ca sĩ trẻ đều chọn miền Nam làm nơi để phát triển sự nghiệp thì Duy Khoa lại kiên trì bám trụ lại miền Bắc. Phải chăng Khoa sợ một điều gì đó?
- Khoa cũng có ý định phát triển thêm hình ảnh của mình tại phía Nam, điều này đòi hỏi người ca sĩ tốt nhất phải sống và làm việc tại Sài Gòn. Đáng lẽ sau khi phát hành album Khoa sẽ vào Sài Gòn để quảng bá và phát triển sự nghiệp nhưng Khoa lại nhận đuợc lời mời tham gia một bộ phim “Lều Chõng” - 30 tập, của đạo diễn NSƯT Nguyễn Thanh Vân (phim Đời Cát). Được làm việc với một ekip làm phim toàn những nghệ sĩ tên tuổi và được tham gia và một bộ phim lớn, có nhiều ý nghĩa Khoa cảm thấy rất vui. Đây cũng là một lý do để níu chân Khoa lại miền Bắc, nhưng chắc chắn sau khi phim hoàn thành, Khoa sẽ Nam tiến!
 
- Khoa nói gì về khả năng diễn xuất của mình ở bộ phim thứ hai này?
- Vai diễn của Khoa là một chàng nho sinh đất kinh kỳ, lịch lãm, học giỏi nhưng cũng rất tinh nghịch, ngang tàng. Vì là phim cổ trang nên Khoa phải hóa thân hoàn toàn thành một cậu học trò theo học chữ Nho xưa. Khoa cũng phải nghiên cứu và tìm ra cho mình phong thái để thích hợp với nhân vật và hoàn cảnh bộ phim. Đây là vai diễn hết sức có cá tính khác với vai diễn hiền lành, ngây thơ ở bộ phim “Chơi vơi” nên Khoa cũng phải nghiên cứu để tạo cho mình một hình ảnh mới cá tính hơn, mạnh mẽ hơn. Đến với “Lều chõng” thì có thể nói mình đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm từ bộ phim truớc nên Khoa hoàn toàn tự tin và chắc chắn sẽ làm nên một nhân vật ấn tượng.
- Mặc dù phim mới khởi quay nhưng nghe đâu giữa Duy Khoa và bạn diễn Thu Trang có mối quan rất thân mật phía sau ống kính máy quay?
- Làm gì có chuyện đó. Ekip làm phim toàn những người trẻ như diễn viên Chí Trung, Thiện Tùng, Mạnh Quân NKVA nên khá thân nhau. Vì bối cảnh ở tận làng Đuờng Lâm - Sơn Tây, đoàn phim ai cũng ở xa nhà nên sau giờ làm việc mọi người cũng hay rủ nhau đi cafe hay đi chơi. Khoa và Thu Trang có biết nhau từ truớc do Trang là diễn viên múa, cũng gặp nhau đôi lần đi diễn cùng. Trang cũng rất dễ thương và đuợc nhiều người trong đoàn quý mến. Nhưng Khoa và Trang chỉ là bạn đồng nghiệp.
 
- Vậy Khoa giải thích sao về những tấm hình thân mật mà hai người đã chụp với nhau ở phía sau hậu trường?
- Khoa quý mến Trang ở sự nhiệt tình, vui vẻ. Trang cũng khá duyên dáng và có thể nói là một nguời con gái khá cuốn hút. Chắc chắn là bất cứ nguời con trai nào khi làm việc chung với Trang cũng sẽ khó thoát khỏi sự cuốn hút này. Không biết những tấm ảnh hậu trường chụp khi nào, nhưng Khoa nghĩ tốt nhất là nên để đến khi phim trình chiếu thì khán giả sẽ rõ và như vậy bộ phim sẽ cuốn hút hơn.
 
Cảnh trong phim "Lều chõng"
Hà Tùng Long