Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

Bỏ tiền tỉ xây lăng mộ chờ ướp xác mình


Nhiều năm nay, ông Nguyễn Công Đức (Lương Sơn, Hòa Bình) rong ruổi nhiều nơi trên thế giới tìm hiểu kỹ thuật ướp xác để về chuẩn bị chuyện... hậu sự cho mình.
Đang yên ấm với một cuộc sống khá sung túc ở phố Thái Hà, Hà Nội thì đùng một cái, ông quyết định mua gần 10 hecta đất núi để làm trang trại. Rồi ông bỏ vợ và con ở lại thành phố, một mình lên Hòa Bình sống. Ba năm sau, ông làm người dân vùng Hòa Bình và các vùng lân cận phải thán phục về tài nuôi gấu ngựa đẻ. Năm năm sau đó, ông lại làm nhiều người giật mình khi quyết định tiến hành xây hai lăng mộ tiền tỷ và ra cả nước ngoài để tìm hiểu kỹ thuật về …ướp xác cho mình. Người đàn ông kỳ dị ấy là Nguyễn Công Đức, ông bắt đầu công việc từ năm 60 tuổi, đến nay ông đã ở tuổi 78.
 
Xây mộ ướp xác... thử xem sao(?)
 
Ông Nguyễn Công Đức.

Chúng tôi đặt chân đến vùng núi Lương Sơn (Hòa Bình) khi trời vừa hửng sáng, cảnh vật như vẫn còn chìm trong cơn ngái ngủ của cái lạnh buốt đầu đông, đường đi tịnh không một bóng người. Đang loay hoay không biết đi hướng nào để về Lâm Sơn thì chúng tôi may mắn gặp được một cụ già, trạc chừng 70 tuổi, địu một gùi ngô rất to đi ra chợ bán. Vừa cất lời hỏi cụ đường về Lâm Sơn thì cụ đã nhanh nhảu hỏi: “Các bác đi lên tỉnh hay về nhà ông Đức gấu?”. Lúc này mới sực nhớ ra lời người bạn dặn trước lúc lên đây: “Lên đến đầu Lâm Sơn chỉ cần hỏi nhà ông Đức gấu thì từ đứa trẻ con học lớp 1 cho đến cụ già 80, ai cũng có thể chỉ cho bạn”.

Quả đúng như thế, cách đây 2 năm về trước, ông Nguyễn Công Đức nổi tiếng khắp vùng này về tài nuôi gấu ngựa đẻ. Cũng bởi thế mà người ta đặt cho ông biệt danh Đức “gấu” để phân biệt với những ông Đức khác trong vùng.

Ngược lên vùng núi, vượt qua một con hẻm nhỏ, hơi dốc, chúng tôi đến trước hai cánh cửa sơn màu đỏ rất to và kiên cố. Bên phải cửa có một cái chuông cực to và một cái dùi rất dài. Cứ ngỡ mình đi nhầm vào một chốn thiền môn nào đó nhưng quan sát kỹ thì thấy hai hàng chữ bằng sơn màu vàng bên cạnh: “Gọi cổng, xin đánh ba hồi chuông thật to”. Vừa dứt ba tiếng chuông, tiếng của hàng chục con chó đột nhiên sủa ầm lên như muốn xé toang bầu không khí tĩnh mịch sớm mai nơi núi rừng heo hút.
 
Trước cổng ra vào đặt một chiếc chuông rất to ai đến đánh ba tiếng báo hiệu cho chủ nhà.

Đón chúng tôi là một người đàn có cái bụng rất to và một dáng đi bệ vệ, mắt đeo cặp kính râm màu nâu. Ông giới thiệu, ông chính là Nguyễn Công Đức – chủ nhân của trang trại 7 hecta mà chúng tôi đang đứng và là người mà chúng tôi đang cần gặp. Sau một ấm trà nóng và vài tràng cười “điểm tâm”, chúng tôi bắt đầu câu chuyện về hai ngôi mộ tiền tỷ mà ông đã kỳ công xây dựng để ướp xác mình và vợ sau khi khuất núi.

Ông Đức kể, khi ông quyết định rời bỏ cuộc sống sung túc ở Hà Nội để lên đây xây dựng trang trại này, ông phải ở trong một túp lều tranh 3 năm liền. Trong 3 năm đó, “mưa thì ướt, nắng thì nóng, đêm nằm ngủ chẳng ngon giấc”. Đến lúc trang trại gần như xong, căn nhà ba tầng mà ông đang ở cũng xây xong thì mọi vất vả của ông mới vơi bớt phần nào. Vậy là ông quyết định “tự thưởng” cho mình và vợ... hai ngôi mộ ướp xác trên núi cao, trong khuôn viên trang trại. “Đêm nằm nghĩ ngợi linh tinh, cuộc đời mình sướng khổ gì đều đã có đủ. So với Tào Tháo, Khổng Minh ở Trung Quốc hay các Pharaoh ở Ai Cập thì mình còn thua xa nhưng so với những người “phó thường dân” (ông hay gọi đùa những người công chức về hưu là phó thường dân) như mình thì cũng chẳng thua kém ai. Tại sao mình không thử làm cho mình hai ngôi mộ ướp xác xem cái sự khó nó đến đâu? Biết đâu mình lại làm nên một điều gì đó, ưu sự tại người hành sự tại thiên mà” – ông Đức cho biết.

Theo ông Đức thì ít ra cái việc xây mộ ướp xác giúp cho mình khi nằm xuống những năm đầu ròi bọ không quấy nhiễu. Và nếu việc ướp xác thành công thì con cháu sau này cũng lấy đó làm niềm tự hào vì cha ông của chúng không bao giờ chết.

Hơn nữa, theo ông việc lo chuyện hậu sự sớm, ngay khi còn  còn khỏe mạnh là vì ông xem đấy cũng là một thú vui. “Khi nào người ta đến tuổi già rồi người ta thường hay lo nghĩ chuyện hậu sự mai sau. Nhỡ sau này thế nọ, sau này thế kia. Ông Tào Tháo năm 36 tuổi đã lo xây mộ cho mình, Thành Cát Tư Hãn năm 38 tuổi cũng đã nghĩ đến hậu sự, vậy mà mình 60 tuổi mới nghĩ đến là vừa quá rồi...” – ông Đức chia sẻ.

Tôi hỏi ông: “Họ hàng, tổ tiên và cha mẹ ông đều an nghỉ ở Hà Nội sao ông không muốn về dưới đó cho gần với các cụ sau khi khuất núi?”. Ông bình thản nhấp một ngụm trà rồi trả lời: “Cái đó tớ cũng đã tính đến. Tớ đã gửi một khoản tiền khá lớn trong ngân hàng dự định là sẽ bàn với các em và con cháu để di dời mộ bố mẹ tớ và mộ một đứa con của tớ về trên này. Ở đây không gian tốt, vườn tược, đất đai lúc nào cũng có người chăm, chắc các cụ cũng sẽ thích”.

Đi khắp nơi tìm bí quyết ướp xác
 
Hai ngôi mộ nhìn đơn giản nhưng là công trình phải mất 3 năm mới xong.

Theo ông Đức thì trước khi chính thức bắt tay vào xây dựng hai ngôi mộ cho mình và vợ, ông đã đi lang thang đến rất nhiều vùng miền cả trong và ngoài nước để học hỏi và tìm hiểu cách ướp xác, xây mộ của người xưa.

Đầu tiên ông tìm đến vùng núi Bà Đen (Tây Ninh) nơi người ta phát hiện ra rất nhiều ngôi mộ có xác ướp không bị thối rữa. Đến đây, ông đã cất công hàng tháng liền thuê xe đi vào các vùng quê để mân mê làm bạn rồi hỏi han các cụ cao niên của làng về bí mật những ngôi mộ có xác chết không thối rữa. Sau nhiều ngày tìm hiểu, cuối cùng ông đã tìm ra loại than được dùng để ướp xác trong mộ là than chai – một loại than thả 10 ngày trong nước vẫn nổi. Tiếp đó ông quay trở ra Huế, để tìm hiểu về các kiểu lăng tẩm của vua chúa nhà Nguyễn hầu mong làm cho mình một ngôi mộ không giống ai.

Tuy nhiên, sau 1 tuần lăn lộn ở đây ông vẫn chưa tìm được một kiểu thiết kế nào ưng ý. Đầu năm 2001, sau khi đã giao lại trang trại ở Hòa Bình và 2 trang trại gấu ở Yên Bái cho người thân tín, ông quyết định một mình thân chinh sang tận Côn Minh (Trung Quốc) để tham quan và tìm hiểu thêm về các lăng tẩm, mộ phần, thành quách... của các vị vua chúa Trung Quốc. Ở đây, ông thuê hẳn một phiên dịch để tìm hiểu kỹ hơn về các kỹ thuật xây lăng mộ qua các đời vua chúa.

Từ những lần quan sát, tìm hiểu ông nhận ra rằng, hầu hết các ngôi mộ, lăng tẩm... ở vùng này đều tuân thủ khá nghiêm ngặt luật phong thủy, hướng đất. Nắm bắt được điều đó ông liền tìm cách dò hỏi các hướng dẫn viên du lịch và dân sở tại về tung tích các ông thầy địa lý giỏi ở Trung Quốc. Sau nhiều lần dò tìm cuối cùng ông cũng được một người dân tiết lộ cho biết địa chỉ của thầy địa lý Voòng A Sao – người nổi tiếng nhất nhì Trung Quốc về kiến thức phong thủy, thiên văn. Sau khi đã diện kiến và trình bày nguyện vọng với vị thầy “cao tay” này, ông Đức được thầy giảng giải khá tường tận về những bí quyết xây lăng mộ của các vua chúa thời phong kiến Trung Quốc ngày xưa. Thầy cũng nhận lời sang tận Việt Nam để giúp ông lấy hướng, trấn trạch các long mạch.

Rời Trung Quốc, ông tiếp tục đi Ai Cập đến khu mộ của các Pharaoh và các bảo tàng để tìm hiểu về kỹ thuật ướp xác. Chuyến đi tuy khá tốn kém nhưng cũng đã mang lại cho ông khá nhiều kiến thức về cách ướp xác của người Ai Cập cổ xưa. Về lại Việt Nam ông vẫn chưa chịu yên khi nghe nói ở vùng Thái Bình, Bắc Ninh từng có nhiều nhục thân của một số vị cao tăng  sau bao nhiêu năm mà vẫn vẹn nguyên không hề hấn gì. Ông liền tìm đến các chùa và cũng lân la hỏi thăm.

“Tớ hỏi các nhà chùa có phải ngày xưa nhục thân của các nhà sư đã được ướp lúc còn sống không? Các cụ cười bảo không ai làm thế cả, chỉ làm theo di chúc thôi. Khi người ta chết rồi mới làm. Trong đạo Phật người ta kiêng đụng vào xác thịt con người... Các cụ còn giải thích vì sao nhục thân các nhà sư vẫn còn lục phủ ngũ tạng bên trong và vì sao lại sơn nhiều lớp...”.

Cứ như thế ông tích lũy dần vốn liếng kiến thức và kinh nghiệm để tìm ra một cách ướp xác của riêng mình...  
 
(Còn tiếp)
Hà Tùng Long

Gian nan chế tác tượng Phật ngọc lớn nhất thế giới


Nhằm chào mừng đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội và Đại hội Phật giáo toàn Thế giới (diễn ra ở Việt Nam vào năm 2010), Hội sinh vật cảnh Hà Nội cùng phối hợp với Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên sẽ bắt tay vào tạc hai pho tượng Phật ngọc vượt kỷ lục thế giới.
Hai bức tượng Phật gồm tượng Phật Bà Quan Âm và tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông, mỗi bức sẽ nặng khoảng 20 tấn bằng loại đá corindon – loại đá quý hiếm bậc nhất trong các loại đá quý.
 
Dự kiến, tượng Phật Bà Quan Âm sẽ hoàn thành đúng vào dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long và sẽ được đặt trong một tòa bảo tháp tại Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên để chư khách thập phương gần xa có cơ hội chiêm bái. Phóng viên Báo GĐ&XH Cuối Tuần đã có cuộc trò chuyện với ông Nguyễn Văn Mỹ - Chủ tịch Hội Đá cảnh-Gỗ lũa-Tranh tượng nghệ thuật Hà Nội, phó trưởng ban chỉ đạo chương trình về vấn đề này.

- Thưa ông, xuất phát từ đâu mà Hội sinh vật cảnh Hà Nội cùng Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên lại quyết định tạc hai bức tượng Phật có quy mô lớn như thế?
 
Ông Nguyễn Văn Mỹ bên pho tượng mẫu dự kiến.

- Trên thế giới nói chung và cả Việt Nam nói riêng, đạo Phật từ xưa vốn đã được xem là một tôn giáo hòa bình, không có chiến tranh, không gây thù hấn, luôn mang lại tốt đẹp cho loài người... bởi vậy cho đến ngày nay số lượng người tin theo đạo Phật ngày càng nhiều. Đặc biệt, sau sự kiện vợ chồng Phật tử người Australia mang tượng Phật ngọc sang Việt Nam để cho Phật tử Việt Nam được chiêm bái, chúng ta càng thấy rõ hơn lòng mộ đạo của người Việt.

Để tôn vinh truyền thống yêu quý đạo Phật của người Việt Nam đồng thời để chào mừng đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội và Đại hội Phật giáo toàn Thế giới sẽ diễn ra ở Việt Nam vào năm 2010, chúng tôi đã bàn bạc với nhau nên làm một điều gì đó có ý nghĩa thật to lớn cho đời này và cả muôn đời sau.

Chúng tôi tự hỏi, tại sao người ta ở tận bên trời Tây mà vẫn tạc được tượng trong khi mình ở Việt Nam – một đất nước giàu tài nguyên đá quý mà lại không làm được? Sau khi bàn bạc, thống nhất với nhau chúng tôi đã quyết định sẽ tạc hai bức tượng Phật bằng đá corindon.

Hai bức tượng bao gồm một tượng Phật Bà Quan Âm và tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông. Dự kiến mỗi bức tượng sẽ cao 2,5m, nặng khoảng 20 tấn.

- Việc tìm đá saphia để tạc tượng có gặp nhiều khó khăn không thưa ông?
 
Một mẫu đá nhỏ lấy ra từ những khối đá saphia.

- Mặc dù Việt Nam là một cường quốc về đá quý xong để tìm được một loại đá phù hợp cho việc làm tượng không phải là dễ dàng. Chúng tôi đã phải thành lập hẳn một đoàn bao gồm rất nhiều chuyên gia, kỹ sư địa chất, am hiểu về các loại đá quý đi vào tận Tây Nguyên, Yên Bái, Nghệ An... để tìm. Tuy nhiên, mãi cho đến khi vào tận xã Thành Đô, huyện Quỳ Hợp, tỉnh Nghệ An chúng tôi mới tìm được sáu khối đá saphia ưng ý để làm tượng. Những khối đá này phân bố rải rác trên lưng chừng núi và cả dưới lòng suối.

Để đi được vào tận nơi có những khối đá này chúng tôi gặp không ít khó khăn.

Thứ nhất, đường vào mỏ đá là đường đồi núi, cách xa huyện lỵ Quỳ Hợp những 30km và rất khó đi. Thứ hai, trên đường đi chúng tôi đã gặp phải sự cản trở của một số chủ khai thác đá quý lậu ở đây. Lúc mới vào đến bìa rừng thì bị một chiếc xe công nông của họ chắn ngang đường không đi được. Anh em trong đoàn đã phải nhảy xuống đẩy sang một bên mới vào được. Đi được một đoạn nữa thì gặp một cô gái nằm ngang giữa đường, không cho xe qua. Chúng tôi phải thương lượng mãi họ mới chịu để cho đi. Tuy nhiên, mừng nhất là lãnh đạo của UBND huyện Quỳ Châu đã rất nhiệt tình giúp đỡ để chúng tôi có được giấy phép khai thác đá.

- Vậy còn việc vận chuyển những khối đá khổng lồ này về thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên thì sao?
 
Những khối đá saphia được khai thác trên lưng chừng núi hoặc ngay dưới lòng suối.  (Ảnh do nhân vật cung cấp)

- Sau khi xin được giấy phép khai thác đá và ký hợp đồng với chủ khai thác, định hôm sau cho tiến hành thì trời mưa như trút nước. Mưa lớn ròng rã trong hơn một tuần lễ liền. Thời gian này, có một bài báo phản ánh nạn khai thác đá lậu ở khu vực này khiến cho Bộ Tài nguyên và Môi trường gửi công văn cho tỉnh Nghệ An đề nghị dừng mọi hoạt động khai thác đá quý ở đây. Chúng tôi lại phải làm đơn và tìm đến tận Tỉnh ủy tỉnh Nghệ An để xin được khai thác đá và vận chuyển về Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên cho kịp tiến độ. Cũng may lãnh đạo tỉnh đã thông cảm và phá lệ cấp cho chúng tôi một tờ giấy phép mà theo như họ là chưa bao giờ cấp cho ai.

Đá sau khi khai thác xong, dùng cần cẩu để cẩu lên xe đặc chủng chuyên chở đá thì bị đứt dây cáp. Loay hoay mãi cuối cùng nhờ các phương tiện máy móc của một xưởng chuyên khai thác và chế biến đá quý lớn nhất ở vùng này mới cẩu được sáu khối đá lên xe. Tuy nhiên, do xe đã quá hạn lưu hành nên trên đường vận chuyển đá ra Vĩnh Phúc xe vận chuyển đã gặp phải vô số khó khăn khi đi qua 18 trạm đăng kiểm. Vậy là để vận chuyển được sáu khối đá về tận Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên an toàn chúng tôi đã phải mất 26 tiếng trắng đêm cùng đá.

- Ông có thể nói rõ hơn về kế hoạch tạc tượng?

- Sáu khối đá saphia mà chúng tôi khai thác được là sáu khối đá đồng dạng, mỗi khối nặng trên dưới 20 tấn. Bốn viên trong số đó sẽ được dùng để tạc một pho Phật Bà Quan Âm và một pho Đức Phật hoàng Trần Nhân Tông.

Chúng tôi sẽ không tạc nguyên hình khối tượng như tượng thờ ở các chùa mà chỉ làm một mặt theo kiểu phù điêu còn mặt sau để nguyên là đá. Vì tượng thì ở đâu cũng có rồi mình làm kiểu tượng trong đá vừa lạ, vừa đẹp, vừa uy nghi. Dự kiến mỗi pho tượng sẽ cao 2,5m, nặng 20 tấn. Ngoài ra, mỗi pho tượng sẽ được đặt trên một đế bằng đá cao 60cm. Màu đặc trưng của tượng sẽ là màu xanh đen hoặc màu tím than.

Khâu chế tác, sẽ do một công ty chế tác và tạo hình tượng Phật khá có tiếng ở Hà Nội đảm nhận. Ngoài ra, trong quá trình làm các chuyên gia về điêu khắc sẽ luôn đứng đằng sau để hỗ trợ thêm.

- Tượng Phật sẽ được tạc theo hình mẫu nào thưa ông?

- Tượng Phật thì ở Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia, Myanmar, Ấn Độ, Campuchia... mỗi nơi đều mang một phong cách, kiểu dáng khác nhau nhưng chúng tôi sẽ tạc một bức tượng theo phong cách riêng của Việt Nam. Vấn đề này đối với tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông thì không có gì phải bàn. Riêng tượng Phật Bà Quan Âm là cả một vấn đề.

 Việc tìm ra một hình mẫu toát lên được thần thái đại chúng của Đức Phật Bà nhưng đồng thời vẫn thể hiện rõ những yếu tố Việt Nam trong đó khiến chúng tôi hết sức đau đầu. Sau một thời gian tìm hiểu cuối cùng chúng tôi cũng đã chọn được một hình mẫu ở do chùa Quán Sứ cung cấp. Tuy nhiên, đây chưa hẳn là quyết định cuối cùng mà còn chờ các thầy bên Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên đóng góp thêm. Dự kiến, tượng Phật Bà Quan Âm sẽ được hoàn thành đúng vào dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, còn tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông sẽ muộn hơn một chút.

Tượng sau khi tạc xong sẽ được an tọa trong một tòa bảo tháp, trong một vườn ngự uyển rộng khoảng 200m2 thuộc khuôn viên của Thiền viện hoặc trên đỉnh một ngọn đồi lân cận Thiền viện. Chúng tôi tính sẽ vận động các tỉnh ủng hộ các loại đá quý, cây cảnh để trưng bày cho chư khách thập phương đến chiêm bái.

- Vậy kinh phí đầu tư cho việc làm tượng này sẽ được lấy từ đâu thưa ông?

- Tổng chi phí cho chương trình dự kiến sẽ mất khoảng 3 tỷ Việt Nam đồng. Hiện tại, kinh phí khai thác đá, thuê đội ngũ nhân công chế tác và các khoản phát sinh ban đầu sẽ do Hội sinh vật cảnh Hà Nội cùng Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên tạm thời chi trả. Còn về lâu dài thì chúng tôi sẽ kêu gọi các Phật tử và bá tánh gần xa cùng chung tâm góp sức.

- Xin cảm ơn ông!
 
Hà Tùng Long

“Chiếu bạc” giữa trung tâm Hà Nội


Vài năm gần đây, vườn hoa Diên Hồng (hay còn gọi là vườn hoa Con cóc) nằm trên phố Ngô Quyền, ở khu trung tâm quận Hoàn Kiếm, Hà Nội trở thành nơi tụ tập của hàng trăm con bạc.
Họ tận dụng ghế đá, lối đi, bãi cỏ, sân gạch… ở đây để sát phạt nhau bằng những ván bài tú lơ khơ, bài chắn, cờ tướng và xóc đĩa… Hoạt động này diễn ra đều đặn vào các ngày gây mất mỹ quan đô thị và an ninh khu vực.
 
Không khí bài bạc ở đây luôn nhộn nhạo.
 
Công viên bị biến thành “casino”
 
Có mặt ở đây vào giờ cao điểm của các “chiếu bạc” mới thấy hết không khí nhộn nhịp của một sòng bài lộ thiên của Hà Nội. Đặt chân đến đâu trong khuôn viên chật hẹp của vườn hoa Con cóc, cũng có thể dễ dàng bắt gặp từng nhóm người chụm đầu vào nhau, mỗi người một thế ngồi, thế đứng khác nhau, đang say sưa theo từng lá bài, quân cờ. Ở đây, từ bãi cỏ, khu đất trống, ghế đá, sân gạch, một tấm báo cũ, một miếng nilon mỏng... đều bị chiếm dụng để làm “chiếu bạc”. Thứ ngôn ngữ mà người ta giao tiếp chủ yếu cũng chỉ là những tiếng chửi thề, văng tục hay những lời than vãn cay cú vì thua bạc.
 
Một phụ nữ tên H., bán nước ngay trước cổng Ngân hàng Nhà nước Việt Nam –gần khu vực vườn hoa này cho biết, trước đây nơi này chỉ có các cụ hưu trí hay lui tới đánh cờ giải trí với nhau. Nhưng từ ngày bên vườn hoa Lý Thái Tổ bị công an truy đuổi quá gắt gao nên các “chiếu bạc” lại di dời về đây tụ tập.
 
Cứ đều đặn vào 8h sáng mùa hè hoặc 9h sáng mùa đông, khi mọi người đi tập thể dục vãn dần là lại có người kéo đến đánh bài, đánh cờ. Chỉ trừ những hôm trời mưa còn lại không hôm nào là không có người đánh. Càng về trưa hoặc gần cuối giờ chiều lượng người đổ về đây càng đông nhưng bao giờ mùa hè cũng là đông nhất. Vào những giờ cao điểm, vườn hoa không còn lối đi vì có tới hàng mấy chục “chiếu bạc” đứng ngồi ngổn ngang.
 
Gót giày được xem là nơi giấu tiền hiệu quả nhất của dân đánh bạc.
 
Thành phần đến đây cực kỳ đa dạng, từ xe ôm, tài xế tắc xi, bán vé số, cửu vạn, lao động tự do cho đến dân văn phòng, công chức hưu trí, thanh niên, ông già, phụ nữ... đều có hết. Tuy nhiên, đại đa số là những người lao động ngoại tỉnh, làm giờ giấc tự do. Hình thức đánh bài ở đây cũng khá đa dạng, từ đánh bài ba cây, đánh phỏm, đánh bài chắn và cả cờ tướng.
 
Theo một người tên A. quê ở Ninh Bình – làm xe ôm lâu năm ở đây cho biết, tùy vào từng chiếu bạc và từng loại bài mà người ta ăn thua với mức độ khác nhau nhưng không bao giờ thấp hơn 10.000 đồng trên một ván bài. Nghĩa là người nào thua trong ván bài đều phải nộp ít nhất là 10.000 đồng cho người thắng cuộc. Cũng có nhiều “sới” đánh rất to. “Tôi đã từng chứng kiến rất nhiều sới bạc đánh tá tả “5 – 10 – 15 – 20”. Nhưng “5 – 10 – 15 – 20” ở đây không tính đơn vị nghìn mà là chục nghìn và trăm nghìn. Đừng thấy họ ngồi đây mà nghĩ là họ không đánh bài lớn đâu nhé, nhiều người thắng hàng chục triệu một ngày đấy. Những ông cụ đến đây đánh cờ giải trí với nhau giờ không còn mấy nữa” – ông A. cho biết.
 
Cũng theo ông A.  thì người ngoại tỉnh, nhất là dân buôn bán và lao động tự do thường “bám rễ” ở đây thường xuyên nhất và cũng đánh to nhất. Nhiều người thậm chí xem đây như là chỗ để kiếm tiền mưu sinh hàng ngày. Cũng chính vì thế mà ở đây liên tục xảy ra nhiều vụ ẩu đả, mất trộm do cay cú chuyện thắng thua cờ bạc.
 
Người đến đây có đủ thành phần, có người đến chơi nhưng cũng có người rảnh rỗi đến xem vì hiếu kỳ.
 
Càng đuổi lại càng... đánh nhiều hơn
 
Theo anh Nguyễn Văn L., quê ở Thanh Hóa, làm nghề đánh giày ở khu vực này khá lâu cho biết, mặc dù ngày nào cũng có công an của phường Tràng Tiền đi tuần tra nhưng số lượng người đổ về đây đánh bạc chưa có dấu hiệu giảm. Ở đây, ngoài những trò cờ bạc thông thường kiểu “ba cây”, “tá lả”, đánh cờ theo ván, còn xuất hiện cả trò đánh “đầu đít”, “chùa lúa”, “cờ thế”... Nếu “đầu đít” là dùng hai tờ tiền vò lại với nhau sau đó đọ số trong serie của tờ tiền đó để phân thắng bại thì “chùa lúa” là hình thức tung một đồng xu 500 đồng lên trời, sau đó mỗi bên sẽ đặt cược mặt mình đoán. Nếu đồng xu lật đúng mặt người đó cược có nghĩa là người đó thắng. Còn cờ thế là dùng cờ tướng để ra thế với nhau, nếu bên nào giải được thế cờ người chủ đưa ra thì chủ cờ phải nộp tiền cho người đó.
 
Thời điểm ở đây xuất hiện nhiều sới bạc nhất là những ngày cận Tết Nguyên đán. Do nắm bắt được lịch trình tuần tra của công an nên những người đánh bạc ở đây ít khi bị bắt lắm. Đuổi không cho họ đánh bên vườn hoa thì họ lại “dạt” sang vỉa hè phía trước cổng Văn phòng Liên đoàn Lao động Hà Nội để đánh tiếp. Bình thường buổi sáng chủ yếu họ đánh ở vườn hoa nhưng cứ tầm 2h chiều là họ lại “dạt” sang bên đó. Ngoài ra, ở đây còn có một hệ thống “vệ tinh” bao gồm những người bán vé số, xe ôm, bán trà đá... theo dõi và có động tĩnh gì là báo cho nhau để tẩu tán. Cách những con bạc ở đây giấu tiền cũng rất tinh vi. Thường gót dày được xem là nơi dấu tiền hiệu quả nhất vì dắt tiền ở đó khi có công an truy đuổi chỉ cần đứng dậy, ống quần trùm che hết là mọi sự sẽ trở nên “bình an”.
 
Cũng theo anh L. thì sau mỗi lần công an truy đuổi, vườn hoa chẳng khác gì một bãi chiến trường với ngổn ngang đủ thứ rác rưởi. Nhiều người ngồi đánh bài ở đây cả ngày ăn uống, hút thuốc rồi vô tư vứt rác ra xung quanh khiến cho không gian ở đây nhếch nhác không khác gì gầm cầu Long Biên.
 
Ông Nguyễn Văn Hòa – Trưởng công an phường Tràng Tiền.
 
Theo tìm hiểu, để đáp ứng các nhu cầu ăn uống tại chỗ của những người chơi bạc, không ít quán hàng rong bán các loại đồ ăn đổ về đây bán hàng khá đông. Đặc biệt, trong khuôn viên vườn hoa luôn có một xe máy chất đủ thứ đồ ăn, nước uống, thuốc lá, bài, cờ... chuyên cung cấp cho các đối tượng đành bài. Chủ của “cửa hàng tạp hóa” lưu động này là một phụ nữ, vừa bán hàng kiêm cả “mật báo”. Chỉ cần có công an đến là nhanh như sóc người phụ nữ này phát tín hiệu cho các sới rồi lên xe phóng đi để tránh sự truy đuổi của đội tuần tra an ninh.
 
Ông Nguyễn Văn Hòa – Trưởng công an phường Tràng Tiền cho biết: “Hiện tượng đánh bạc ở vườn hoa Con cóc xuất hiện từ những năm 2002 – 2003. Tuy nhiên, những nỗ lực của của chính quyền địa phương cũng chỉ có thể giảm thiểu được tình trạng này chứ không chấm dứt được hết, bởi các đối tượng ở đây rất tinh vi, càng đuổi họ bao nhiêu thì họ lại càng đánh nhiều bấy nhiêu, đuổi họ chỗ này họ lại đi chỗ khác. Trong khi đó lực lượng công an viên của phường rất mỏng mà phải quản lý một địa bàn tương đối rộng nên không thể cắt cử người thường trực 24/24 được. Cho đến hôm nay, chúng tôi biết vẫn còn lác đác một số chiếu bạc, như thế rõ ràng là vấn đề an ninh ở đây đã được cải thiện.
 
Chúng tôi cũng đã áp dụng rất nhiều biện pháp nghiệm vụ để nắm tình hình ở đây cũng như nắm rất kỹ các đối tượng thường xuyên lui tới. Trong hai ngày 21/11 vừa qua, chúng tôi đã đột kích bất ngờ và đã bắt được 2 chiếu bạc đang thực hiện đánh bạc ngay trong khuôn viên vườn hoa, thu giữ được một số tang vật. Nhưng khổ nỗi nhưng tang vật và số tiền thu được ở những lần thế này rất nhỏ nên không thể khởi tố họ theo Luật hình sự được. Trong thời gian tới, chúng tôi sẽ thắt chặt hơn nữa công tác tuần tra để dẹp bỏ hoàn toàn hiện tượng này”.
 
Hà Tùng Long