Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

“Chợ tình” đồng tính


Vụ án một Giám đốc công ty vệ sỹ bị giết tại khu vực Mỹ Đình, Hà Nội được cho là có liên quan đến quan hệ đồng tính đang gây sự chú ý của dư luận. Nhưng có một điều không nhiều người biết, nơi xảy ra án mạng chính là khu vực “chợ tình” của nhiều người đồng tính ở Hà Nội.
 
Khoảng 5 năm trở lại đây, cánh đồng Bông thuộc địa phận thôn Nhân Mỹ, Mỹ Đình, Từ Liêm, Hà Nội trở thành “bãi đáp” kín đáo của những người đồng tính ở Hà Nội và các khu vực lân cận. Hằng đêm, cứ mỗi lúc thành phố lên đèn phiên “chợ tình” đặc biệt ở đây cũng họp. Mỗi người ra đây với một nhu cầu khác nhau: Tìm bạn, tìm người yêu, tìm người tình... và tất nhiên cũng không thể thiếu được những chuyến “tàu nhanh” diễn ra chớp nhoáng dưới những gốc ổi tối tăm và bẩn thỉu. Càng về đêm, “chợ tình” càng hoạt động nhộn nhịp hơn và chỉ đến khi tiếng gà gáy chuyển sang ngày mới thì “chợ” mới bắt đầu vãn khách rồi thưa vắng dần.
 
Đường dẫn vào chợ tình vườn cũ.
 
Chợ nói ít “làm” nhiều
 
Có mặt tại khu vực vườn ổi Mỹ Đình lúc 20h, quan sát mãi vẫn chẳng thấy có chiếc xe máy nào phóng vút vào “bãi đáp” để sinh hoạt “chợ tình” như những lời đồn đại. Làm bạo hỏi cánh xe ôm đón khách ở nhà chờ xe buýt trước bến xe Mỹ Đình thì mới hay sau vụ án ông Giám đốc một công ty vệ sỹ vừa bị giết, đang gây xôn xao dư luận thì dân đồng tính đổ về đây ít hơn. Thậm chí cách đây mấy ngày không có ai dám bén mảng tới vì sợ liên lụy hoặc sợ công an nghi ngờ. Tuy nhiên, sau khi đã tìm ra thủ phạm thì chợ cũng đã bắt đầu họp lại nhưng thưa vắng hơn nhiều.
 
Anh Trần Văn Thành quê ở Thanh Oai, Hà Nội, làm xe ôm ở đây cho biết, “chợ tình” xôm tụ nhất là vào mùa hè vì thời tiết khô ráo, càng về đêm lượng “khách” đổ về đây họp chợ càng đông. Nếu khoảng 3 năm trở về trước, khách đến đây chủ yếu là người lao động và những người trung niên thì nay khách “hỗn hợp” thành phần hơn. Trung niên, thanh niên, lao động chân tay, dân văn phòng, gay kín, gay lộ, sang trọng, nghèo hèn... gì đều có tất. Đại đa số đến đây đều có một mục đích duy nhất là tìm bạn tình, số người đến tìm người yêu và tìm bạn rất ít vì đối tượng có nhu cầu đó không nhiều.
 
Nói chuyện được một lúc, nhìn vào sâu trong vườn ổi thì đã bắt đầu có những ánh đèn pha xe máy dọi chiếu. Thành cho biết là đã có khách vào họp chợ. Anh gợi ý nếu chúng tôi muốn sẽ nhờ một người bạn mà Thành quen biết, là gay kín, khá am hiểu về chợ này đến dẫn chúng tôi vào trong. 10 phút sau, một thanh niên trông mặt mày khá sáng sủa, ăn mặc bình thường, đầu đội mũ phớt dẫn chúng tôi vào trong. Cậu giới thiệu mình tên T.A.
 
“Khách” có đủ thành phần.
 
Vừa dẫn chúng tôi vào sâu trong vườn ổi, nơi dân đồng tính vẫn thường hay “đáp” xe để họp chợ hoặc đi tàu nhanh tại chỗ, T.A vừa kể, trước đây lối đi này chỉ là lối đi phụ, lối đi chính trước là con đường đất khá bằng phẳng, nằm trên con đường mới đoạn từ ngã tư bến xe Mỹ Đình đi vào đại học FPT sang Trung Kính. Đoạn đó kín đáo, lại bằng phẳng nên dân gay thường thích đi. Tuy nhiên, từ ngày tòa nhà của Bộ Nội vụ bắt đầu khởi công xây dựng, chắn lối đi đó thì con đường này trở thành con đường chính. Bước qua con đường đất nhỏ hẹp, chỉ đủ cho hai người đi, hai bên lối đi cây dại mọc cao quá đầu người chúng tôi bước vào “lãnh địa” chợ tình. Nếu cách đó mấy phút, ánh đèn xe máy còn loang loáng chiếu thì khi chúng tôi vào chỉ còn lại một số chiếc xe máy yên vị bên lề đường. Không gian vắng lặng, tối tăm đến rùng rợn. Đâu đó trong những góc tối tăm, tiếng côn trùng rả rích vọng lên nghe đến rợn người.
 
Dắt chúng tôi lại gần một trạm biến áp nhỏ, nơi được xem là sáng nhất ở đây, T.A thì thầm, người vào đây rất ít nói mà chủ yếu là làm, nếu có nói thì cũng nói rất nhỏ. Thấy tôi có vẻ thắc mắc, T.A phân trần thêm: “Làm có nghĩa là quan hệ tình dục. Những người đồng tính khi đến đây, sau khi đã tìm được bạn tình thì thường tìm những chỗ kín đáo là những hốc sâu hoặc những chỗ tối tăm nhất, ít người qua lại để quan hệ. Xong xuôi họ lại đứng dậy ra về và đường ai nấy đi... Dù xe máy thì đang nằm yên nhưng chủ của nó thì đang hoạt động tích cực đấy”.
 
Cũng theo T.A thì khách đến đây vắng vẻ hơn nhiều một phần bởi mới đây dân gay đã “dạt” sang một chợ tình mới trên đường Nguyễn Phong Sắc nối dài.
 
 Ban ngày, thỉnh thoảng vẫn có một số dân gay hẹn hò nhau vào đây để hành sự.
 
Những “bóng” đêm khát tình
 
Theo lời chỉ dẫn của T.A, tối hôm sau tôi một mình đánh bạo đến lãnh địa “chợ tình” mới của dân đồng tính ở khu đất trống trước mặt công viên Dịch Vọng. Quan sát kỹ thấy khu đất này khá rộng, một mặt giáp với đường Nguyễn Phong Sắc nối dài, một mặt giáp với một con đường mới chưa đặt tên kéo dài sang tận làng Vòng và một mặt giáp với công viên Dịch Vọng đang xây dựng. Có khá nhiều lối để đi vào khu đất này trong đó có một số lối đi đã bị ngăn lại bởi những khối bê tông lớn.
Quả như lời T.A nói, chợ tình mới sạch sẽ và nhộn nhịp hơn hẳn chợ tình cũ. Những khoảng đất ở đây được chia thành từng ô lớn, trong mỗi ô cỏ lau mọc sum xuê, khá thuận lợi cho những chuyến “tàu nhanh” mà không ai phát hiện.
 
Chủ nhân những chiếc xe tay ga lượn lờ quanh khu vực “chợ”.
 
Tôi quyết định chọn một ngã tư khá “mặt tiền” để “chào hàng”. 10 phút trôi qua, hơn hai mươi chiếc xe máy đảo đi đảo lại nhưng vẫn chưa có chiếc xe nào dừng lại nói chuyện. Trong số hơn 20 chiếc xe máy kia, chiếc bật đèn, chiếc không nhưng quan sát thì thấy có không trong số đó là những chiếc xe tay ga đắt tiền. Chủ nhân của những chiếc xe đó rất nhiều người diện những bộ cánh sang trọng.
 
30 phút sau, một chiếc Novo dừng ngay cạnh tôi làm quen. Một thanh niên trạc chừng 28 tuổi, dáng người khá cao, khoác áo đen, quần jean. Vừa dựng xe, cất mũ bảo hiểm, anh chàng làm quen tôi bằng một câu hỏi có vẻ như là câu cửa miệng quen thuộc của đại đa số dân gay đến đây “Chưa tìm được hàng hả em?”. Khi câu trả lời “chưa” của tôi vừa rời khỏi miệng cũng là lúc anh chàng sáp lại gần, hỏi han và sờ soạng... Tôi giả bộ ngây mới đến đây lần đầu để bắt chuyện. Theo như người này thì mỗi tuần đều đặn anh có mặt ở đây vào ba ngày thứ 3, thứ 5 và thứ 7. Dân gay chủ yếu đến đây tìm bạn tình để được thỏa mãn sinh lý nhưng cũng có một số người chỉ đến để tìm bạn bè bình thường. Anh cho biết, “chợ” ban đầu chỉ với mục đích tìm bạn bè bình thường do quá chán nản với thế giới ảo đang đầy những trò lừa bịp nhưng rồi thấy những người có nhu cầu như mình không nhiều nên quay sang tìm bạn tình.
 
Tay sờ soạng khắp thân thể tôi, anh chàng không quên rủ tôi theo chân anh đi tìm “chỗ đáp chạy tàu”. Theo chân anh chàng này, tôi đi vào một hốc tối nơi tiếp giáp giữa khu đất này với một vườn cây rất tối tăm, bẩn thỉu và hôi thối. Lấy lí do quá tối tôi quay xe ra và tất nhiên anh chàng cũng phóng theo. Biết tôi lần đầu tiên đến đây nên có phần cởi mở hơn, lúc này chiếc khẩu trang y tế mới bắt đầu được gỡ xuống. Chúng tôi đi ra một con đường nhựa gần phía công viên và tiếp tục nói chuyện. Anh ta kể, dân gay ở đây nếu có nhu cầu thì cùng nhau... còn không thì vẫn có thể nói chuyện như bạn bè. Tôi hỏi anh một số chuyện rồi xin phép ra về vì trời đã khuya. Lúc này chợ tình vẫn còn khá nhiều xe máy qua lại tìm bạn tình.
 
Hà Tùng Long

Thư viện sách gỗ hiếm có ở Hà Tĩnh


Tương truyền, đây chính là những cuốn “giáo trình” có tuổi đời hơn 200 năm mà danh nhân Nguyễn Huy Oánh cùng các học trò đã kỳ công biên soạn và khắc in để dạy dỗ cho con em trong và ngoài vùng Trường Lưu tại “Phúc Giang thư viện” - một thư viện từng được coi là lớn nhất nhì Đông Nam Á vào thế kỷ XVIII (Theo Đại Nam nhất thống chí).
Những bản sách gỗ này được khắc trên loại gỗ thị, bằng cả chữ Hán lẫn chữ Nôm, với nhiều nội dung phong phú trong đó có cả “Tứ thư ngũ kinh” của Khổng giáo. Hiện 450 bản sách này đang được lưu giữ cẩn trọng tại đền thờ danh nhân Nguyễn Huy Tự ở Trường Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh.
 
Những con chữ được khắc nối liền nhau một cách tinh xảo, những nét khắc hết sức tròn trĩnh, vuông vắn.
 
Đỉnh cao của kỹ nghệ khắc ván

Phải thuyết phục mãi anh Nguyễn Huy Từ (hậu duệ đời thứ 8 của Thám hoa Nguyễn Huy Oánh) tộc trưởng chi họ Nguyễn Huy, người được gia tộc giao trông coi, gìn giữ đền thờ Nguyễn Huy Tự và 450 bản sách gỗ quý hiếm này, mới chịu mở rương lấy ra một số bản mộc cho chúng tôi xem. Toàn bộ 450 bản sách gỗ  được xếp kín trong một rương tôn loại tốt, đặt ngay dưới bàn thờ. Theo quan sát, các bản sách gỗ đều được khắc chữ ở cả hai mặt, mỗi mặt có khoảng 20 đến 23 hàng chữ, chữ được khắc theo chiều ngang. Chiều dài mỗi mộc bản khoảng 40cm, ngang 20, dày 2cm. Một số bản được khoét rãnh hai bên cạnh ngang. Nếu nhìn vào không ai nghĩ rằng những mộc bản này được khắc bằng tay bởi những con chữ được khắc nối liền nhau một cách tinh xảo, những nét khắc hết sức tròn trĩnh, vuông vắn.

Theo cụ Nguyễn Huy Bá (86 tuổi) hậu duệ đời thứ 17 của dòng họ Nguyễn Huy thì gia phả dòng họ Nguyễn Huy từng ghi rất rõ rằng, dưới thời cụ Thám hoa Nguyễn Huy Oánh (thân sinh của Nguyễn Huy Tự, tác giả truyện Nôm “Hoa Tiên”) những mộc bản này được chính tay cụ Nguyễn Huy Oánh biên soạn hoặc chỉnh trang lại nội dung rồi đưa cho 22 chuyên viên (học trò thân cận) tìm người khắc in. Trong số 22 chuyên viên đó, 12 người nổi tiếng về văn hay, chữ tốt được chọn để ghi từng con chữ của thầy lên ván gỗ cây thị, sau đó sẽ đưa cho các thợ chạm khắc nổi tiếng của vùng Thanh Hóa, Hà Nam, Nam Định khắc. Lúc đương thời, số sách gỗ này nhiều đến mức chứa đầy trong 9 gian nhà ngói của “Phúc Giang thư viện” mà vẫn không hết. Mặc dù sách vở rất nhiều nhưng mỗi loại sách được bó lại thành từng bó, có đánh số hiệu rõ ràng nên không bao giờ lẫn lộn. Một cuốn sách có thể bao gồm nhiều bó sách “khổng lồ”.

Lý giải việc người xưa chọn loại gỗ thị, một loại gỗ hiếm để khắc sách, cụ Nguyễn Huy Bá cho rằng, gỗ cây thị có đặc tính bền dai, lại trơn bóng và có màu sắc đẹp, nhẹ nhàng nên khi khắc chữ rồi bôi mực để in thì không bao giờ bị nhòe, dễ vận chuyển vì nhẹ và đặc biệt là có thể giữ được lâu dài vì không bao giờ bị mối mọt xâm hại. Mục đích ban đầu của việc khắc những cuốn sách gỗ này được xác định là để in thành sách phân phát cho các học trò nghèo theo học tại “Phúc Giang thư viện” và lưu truyền cho con cháu mai sau.
 
Cụ Nguyễn Huy Bá - hậu duệ đời thứ 17 của dòng họ Nguyễn Huy bên đền thờ tổ.

Năm 1789, sau khi cụ Nguyễn Huy Oánh mất, các học trò và con cháu trong dòng họ Nguyễn Huy tiếp tục kế nghiệp tiền nhân, chiêu mộ học trò đến học ngày càng đông và cho khắc in thêm nhiều loại sách gỗ mới bằng cả chữ Hán lẫn chữ Nôm. Trước năm 1945, “con cháu họ Nguyễn Huy còn giữ được hơn 1.000 bản sách khắc gỗ, chứa chật kín cả một căn nhà ngang của chi trưởng”, đa số là các tác phẩm lớn của cụ tổ Nguyễn Huy Oánh như:  Ngũ kinh tứ thư toản yếu (15 quyển), Trường Lưu Nguyễn thị (10 quyển), Hoàng hoa sứ trình đồ (2 quyển), Bắc dư tập lãm, Phụng sứ Yên Kinh tổng ca, Sơ học chi nam, Tiêu tương bách vịnh, Quốc sử toản yếu, Châm cứu toát yếu, Huấn nữ tử ca, Thạc Đình di cảo (2 quyển)...

Sau này, do chiến tranh loạn lạc, thiên tai liên miên nên gia tộc buộc phải di dời số sách này ra đền thờ cụ Nguyễn Huy Tự để cất. Tuy nhiên, “thời đó có một người thuộc hàng con cháu trong họ, bị bệnh thần kinh, suốt ngày bỏ nhà, bỏ cửa ra ăn nằm vật vạ tại đền. Nhiều đêm mùa đông rét mướt, cháu trót lấy những cuốn sách quý này chẻ làm gỗ để sưởi mà không ai hay biết nên số sách giờ chỉ còn lại rất ít. Nhìn lại 450 bản sách gỗ quý hiếm là di sản cha ông mất bao công sức gầy dựng còn may mắn sót lại chúng tôi đau lòng lắm...” – cụ Bá thật lòng chia sẻ.

Trường học lớn nhất nước Việt

Nói đến số mộc bản này không thể không nhắc đến “Phúc Giang thư viện” – nơi sản sinh ra những mộc bản hiếm có này vào những năm cuối thế kỷ XVIII.

Nhiều cụ cao niên của dòng họ Nguyễn Huy cho biết, vào 1764 triều đình nhà Lê cử thám hoa Nguyễn Huy Oánh đi sứ phương Bắc (Trung Quốc). Trong thời gian đi sứ, ông đã gặp rồi kết giao với một nho sinh ở ngoại thành Bắc Kinh. Ông từng ra tay giúp làng của nho sinh này tránh được họa dịch tả và được nho sinh này đáp trả bằng cách dạy cho ông một số thuật ứng dụng trong Kinh Dịch. Năm 1766 ông chính thức kết thúc nhiệm kỳ bang giao, trở về nước tiếp tục công việc cũ của mình. Một lần, khu phố Khâm Thiên ở nam thành Thăng Long bỗng dưng phát hỏa, Nguyễn Huy Oánh đã kêu gọi binh sỹ... ôm rơm đến chữa cháy. Việc làm “ngược đời” bị nhiều người trong triều phản đối nhưng trong cơn nguy biến đành phải để ông làm. Lạ thay, rơm tung đến đâu thì trời mưa trút xuống đến đó và ông đã dập tắt được nạn đại hỏa mà không phải tốn nhiều công sức. Trước “chuyện lạ có thật” này, nhiều kẻ nịnh thần ghen ghét ông đã đặt điều cho ông là có phép thuật lạ. Vua do sợ ông có phép sẽ chiếm ngôi nên cũng tìm cách giáng chức của ông, không cho làm quan nữa. Thời gian này ông bắt đầu trở về quê để lập Thư viện Phúc Giang và bắt đầu công việc dạy học như đã mong muốn từ lâu.
 
Đền thờ danh nhân Nguyễn Huy Tự tại Trường Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh.

Tuy nhiên, trong một số chính sử thì lại ghi, 15 năm sau kể từ ngày ông đi sứ về nước (tức vào năm 1871) ông được về quê chịu tang bà mẹ kế Trần Thị Cung và ông ở luôn lại quê, không xuất chính nữa. Nghĩa là ông tự cáo quan về ở ẩn chứ không phải bị giáng chức như lời truyền.

Về quê, cụ Nguyễn Huy Oánh cùng các học trò lập nên Thư viện Phúc Giang để dạy dỗ cho học trò vùng Trường Lưu và các tổng xứ lân cận. Chỉ 2 năm sau khi đi vào hoạt động, Phúc Giang thư viện đã thực sự trở thành tâm điểm của văn hóa, giáo dục xứ Nghệ nói riêng và cả nước nói chung, chỉ sau kinh thành Thăng Long thời đó. Sách Nguyễn Thị gia tàng chép: “Các danh sĩ có tiếng nhiều người học cửa ông. Thi đỗ cao và làm quan đồng triều có hơn 30 vị. Kể như Trương Văn Quỹ (Thanh Nê), Trần Công Xán (Yên Vĩ), đều là bậc tham dự chính sự; Phạm Nguyễn Du (Thạch Động), Phạm Quý Thích (Hoa Đường), là những người nổi danh văn học. Trong thì có các vị phiên đạo, ngoài có các quan Thừa hiến, đâu cũng gặp học trò ông. Đến như những kẻ thành danh, từ Giải nguyên, Tri huyện, Tri phủ, Giám sinh thì có rất đông”.

“Thử hình dung, giữa một vùng quê nhỏ bé và hẻo lánh xa nơi đô hội có một trường học trải rộng trên hàng chục mẫu đất với hàng trăm học trò, ngày đêm học hành, sinh hoạt quả là chuyện khó tưởng. Chỉ hai năm sau khi trường  bắt đầu hoạt động đã nổi tiếng gần xa. Nhà vua đã có tới hai sắc chỉ cho chủ nhân và ngôi trường là “Yên phủ hoằng dụ đại vương” với những lời lẽ trân trọng...” – cụ Bá tâm sự.
 
Anh Nguyễn Huy Từ - người đang được gia tộc giao trông nom, gìn giữ 450 bản sách gỗ hiếm có.

Cùng với lập Thư viện Phúc Giang, Nguyễn Huy Oánh còn tổ chức rất nhiều hoạt động khác như khắc gỗ in ấn sách vở, đặt quỹ học điền... Năm 1824, nhà Nguyễn có sắc phong phong cho Nguyễn Huy Oánh là “Phúc Giang thư viện uyên bác chi thần” (Vị thần uyên bác của viện sách Phúc Giang). Thư viện Phúc Giang biến thành một ngôi đền thờ một ông thần hiếm có trong lịch sử mà công trạng không giống với một vị nhân thần nào – ông thần học vấn có công với văn hóa, giáo dục chứ không phải là ông thần có công đánh giặc, dẹp loạn hay khai khẩn. Đền thờ nay không còn nhưng nền cũ và những mộc bản còn sót lại được con cháu Nguyễn tộc hết sức giữ gìn và tôn kính.
 
Hà Tùng Long

VĐV cờ vua nhỏ tuổi nhất VN: Chỉ mong có... kẹo khao bạn!


Hỏi Linh Chi về ước mơ, Linh Chi hồn nhiên trả lời: “Sau khi trở về từ giải đấu cháu đã khao các bạn trong lớp ăn một bữa kẹo bánh và trái cây “no nê” nên các bạn rất vui.
Những ngày trung tuần tháng 6/2009, làng quê nghèo vốn thanh bình, yên ả của xã Thạch Xuân, thuộc huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh bỗng trở nên xôn xao khi nghe tin bé Linh Chi (8 tuổi) con của bác sỹ Nguyễn Văn Tư - Trưởng trạm y tế xã đạt thứ hạng cao trong giải thi đấu cờ vua trẻ khu vực Đông Nam Á. Cô bé Linh Chi nổi tiếng nghịch ngợm bỗng chốc trở thành “thần tượng tí hon” của người già lẫn người trẻ trong làng.
Linh Chi là một trong những vận động viên nhỏ tuổi nhất của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Tĩnh trong lĩnh vực cờ vua, đang được đào tạo theo diện phát triển tài năng trẻ để chuẩn bị cho các giải thi đấu quốc gia và quốc tế.

Dùng cờ vua để “chế ngự” hiếu động

Mặc dù “sự kiện trọng đại” này đã đi qua được gần 4 tháng, nhưng dư âm của nó dường như vẫn còn âm ỉ đâu đó trong làng quê này khi chúng tôi đặt chân đến đây. Có lẽ vì thế mà khi bước chân vào con đường đất đỏ mấp mô, nhỏ hẹp để hỏi nhà bác sỹ Tư và cô giáo Trúc, là mọi người trong làng lại đồng thanh “À” lên một tiếng rồi vừa chỉ đường, vừa hỏi một câu quen thuộc: “Chắc các chú lại đến phỏng vấn bé Linh Chi à?”.

Khác với những gì chúng tôi nghe được trước khi đến, cô bé Linh Chi khá xinh xắn và dịu dàng với gương mặt sáng và mái tóc đen dài óng mượt. Nét ngây thơ, đáng yêu của một cô bé lên tám cũng thể hiện rõ trong cách nói chuyện với người lạ. Hỏi gì cô bé cũng chỉ bẽn lẽn cười rồi trả lời “cháu nỏ biết” (cháu không biết). Mãi cho tới khi đã có bà nội, bố và mẹ ngồi cạnh bên mà cô bé vẫn chưa hết ngượng ngùng khi đối diện với chúng tôi.
Linh Chi vui vẻ khoe chiếc cúp lưu niệm trong giải đấu cờ vua khu vực Đông Nam Á vừa qua.

Anh Nguyễn Văn Tư - bố bé Linh Chi cho biết, năm 2000 anh lập gia đình cùng chị Trần Thị Trúc là giáo viên dạy ở trường THCS của làng. Đến năm 2001, bé Linh Chi ra đời là “trái ngọt tình yêu” của mối tình kéo dài 5 năm. Mặc dù là con gái nhưng từ nhỏ Linh Chi đã rất hiếu động và tinh nghịch. Để chế ngự bớt sự hiếu động của con gái, anh Nguyễn Văn Tư đã phải nhờ một người cháu họ học lớp 3 dạy cho Linh Chi đánh cờ vua. Thời gian này, vừa để khích lệ tinh thần con và cũng muốn học để biết đánh cờ, anh Tư dành thời gian ít ỏi của mình học đánh cờ cùng con gái. 

Vào tháng 3/2008, lúc Linh Chi còn học lớp 1, huyện tổ chức “Hội khỏe Phù Đổng”, nhà trường đã vận động gia đình đăng kí cho Linh Chi đi thi. “Lần đi thi đầu tiên ấy Linh Chi không đạt được giải gì. Tuy thế, cháu vẫn rất vui vì lần đầu tiên được tham dự vào một hội thi lớn. Sau lần đó, về nhà, ngày ngày hai bố con vẫn đều đặn luyện cờ với nhau. Giai đoạn này, trong các ván cờ, đa số là bố thắng nhưng thi thoảng bố vẫn nhường con thắng để khích lệ tinh thần của con...” – Anh Tư cho biết.

Cũng sau cột mốc ấy, Linh Chi càng ngày càng bộc lộ rõ năng khiếu cờ vua của mình. Từ chỗ thường xuyên bị thua Linh Chi đã nhanh chóng vươn lên giành thế cân bằng, ngang tài ngang sức với bố chứ không chịu thua trong bất kỳ ván cờ nào nữa. Lên đến lớp 2, nhà trường lại tiếp tục cử Linh Chi đi thi hội thao cờ vua toàn huyện. Trong giải này, Linh Chi đã nhanh chóng ẵm giải nhất toàn huyện về cờ vua.

Say mê bên bà cờ.
Đến tháng 3/2009, huyện Thạch Hà lại tiếp tục chọn Linh Chi làm gương mặt đại diện cho môn cờ vua của huyện tham dự “Hội khỏe Phù Đổng” toàn tỉnh. Trong hội thi đó, Linh Chi không chỉ là vận động viên nhỏ tuổi nhất của môn cờ vua mà còn là vận động viên nhỏ tuổi nhất của toàn hội thi. Vì nhỏ tuổi nhất nên khi thi đấu ở các vòng loại, Linh Chi chủ yếu phải thi đấu với các anh chị lớn tuổi hơn mình rất nhiều. Tuy nhiên, trong tất cả các ván đấu Linh Chi đều giành trọn phần thắng và kết quả là cô bé đã giành được giải nhất môn cờ vua của hội thi. 

Từ giai đoạn này trở về sau, mỗi lần hai bố con ngồi đánh cờ với nhau là Linh Chi lại giành phần thắng tuyệt đối, những nước cờ cũng trở nên “hiểm” hơn trước, do đó bố đâm ra “sợ” không dám đánh với con nữa!

Ước mơ thành vận động viên giỏi để có...  kẹo khao bạn!

Sau “Hội khỏe Phù Đồng” toàn tỉnh được tổ chức vào tháng 3/2009, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Tĩnh đã quyết định chọn Linh Chi vào đội ngũ vận động viên trẻ tài năng của tỉnh để bắt đầu huấn luyện. Đến tháng 6/2009, Linh Chi được cử đại diện cho vận động viên trẻ cờ vua Việt Nam tham dự Giải cờ vua khu vực Đông Nam Á.

“Hôm đó, tôi dắt con đến chỗ thi đấu nhưng chỉ được đứng ở ngoài, còn thầy huấn luyện dắt Linh Chi vào trong. Sau này nghe thầy kể lại thì trong cuộc thi hôm ấy Linh Chi đã phải trải qua 3 vòng thi với 3 loại cờ khác nhau. Ở vòng thứ nhất cháu xếp hạng thứ 15/18. Vòng tiếp theo thì cháu vươn lên thứ 11/18. Còn ở vòng loại cuối cùng Linh Chi đã vượt qua một đối thủ người Singapore vươn lên thứ hạng 7/18. Mặc dù giải thưởng hôm đó giá trị vật chất không lớn nhưng quả thật cả hai bố con cùng huấn luyện viên đã rất vui mừng. Vui mừng vì Linh Chi là vận động viên nhỏ tuổi nhất của cuộc thi, lại phải đối mặt với các đối thủ đáng gờm đến từ Singapore, Malaysia... mà cháu vẫn giành được một thứ hạng như thế nghĩa là cháu đã cố gắng nỗ lực rất lớn” – Anh Nguyễn Văn Tư chia sẻ.
Hỏi Linh Chi nhớ gì nhất trong cuộc thi vừa qua? Cô bé ngại ngùng nấp sau lưng mẹ mãi mới nói được đôi câu: “Ở vòng loại đầu tiên, cháu thi đấu với một chị hơn tuổi người Singapore (cháu biết chị ấy là người Singapore nhờ nhìn tấm thẻ trước ngực). Lúc cháu đi xong nước cờ khai cuộc thì thấy chị ấy ôm đầu, tỏ vẻ rất lo lắng. Sau này cháu được thầy huấn luyện phân tích cho cháu nghe là do lúc đó cháu chưa nắm được luật nên đi sai ván cờ khai cuộc khiến cho chị ấy tưởng nhầm là mình đã bỏ lỡ phần thi khai cuộc nên cực kỳ lo âu..”. Hỏi Linh Chi về ước mơ, Linh Chi hồn nhiên trả lời: “Sau khi trở về từ giải đấu cháu đã khao các bạn trong lớp ăn một bữa kẹo bánh và trái cây “no nê” nên các bạn rất vui. Vì thế cháu ước mơ được trở thành một vận động viên cờ vua giỏi, luôn giành chiến thắng trong các cuộc thi để cháu có tiền mua kẹo và trái cây khao các bạn nhiều hơn nữa”.
Lâu lắm rồi bố Linh Chi không dám “đọ” cờ với con gái nữa vì toàn bị con giành phần thắng.

Theo chị Trần Thị Trúc – mẹ bé Linh Chi, thì mặc dù rất say mê đánh cờ nhưng Linh Chi rất chăm học văn hóa. Trong 2 năm học trước, năm nào Linh Chi cũng đạt thành tích học sinh giỏi của trường. Linh Chi rất có năng khiếu về các môn tự nhiên, đặc biệt là môn Toán. “Lúc cháu đạt được thành tích trong giải cờ vua ASEAN vừa qua, ai gặp cũng hỏi tôi hồi mang thai cháu có hiện tượng gì đặc biệt không? Nhưng quả thật là từ lúc mang thai cho đến lúc sinh hạ cháu hoàn toàn bình thường, không có gì đặc biệt cả” – Chị Trúc kể lại.

 Ông Phan Văn Hân - HLV cờ vua Sở VH, TT&DL Hà Tĩnh khẳng định Linh Chi là VĐV cờ vua nhỏ nhất tỉnh và cũng là VĐV nhỏ nhất đại diện cho Việt Nam thi đấu tại giải cờ vua ASEAN vừa qua. Hiện ở Việt Nam số VĐV độ cờ vua độ tuổi như Chi được chọn vào đào tạo huấn luận như một vận động viên chuyên nghiệp là rất ít dường như không có ai. Vì vậy, Sở sẽ đặc biệt chú ý đến trường hợp này.
Hà Tùng Long