Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

Điều chưa biết về “hâm mộ ca” của bóng đá Việt

Không ít người khi nghe những ca từ bừng bừng khí thế của bài hát “Việt Nam chiến thắng” mới “toe” được phát đi phát lại không dưới bốn lần khi chiếc cúp vô địch AFF Cup được giơ lên bởi các cầu thủ Việt Nam đã thắc mắc: “Nhạc sỹ nào lại có thể tiên đoán trước là Việt Nam sẽ chiến thắng mà sáng tác được bài hát kịp thời đến thế?”.
Ít ai biết,đó là bài hát được PGS.TS cổ nhân học Nguyễn Lân Cường sáng tác trước đó 10 năm - quãng thời gian mà người hâm mộ mỏi mòn chờ đợi chiến thắng của ĐTVN sau Tiger Cup 1998...
“Hâm mộ ca” được sáng tác trên đường
Những giọt nước mắt “thản nhiên” ứa ra trong xúc động tột cùng và cứ thế lăn dài trên gò má của PGS. TS Nguyễn Lân Cường, khi ông kể cho chúng tôi nghe về hoàn cảnh ra đời của bài hát. Lạ thay, ông càng hào sảng, hăng say kể về những giây phút sung sướng đến ngập tràn khi bài hát của ông sau 10 năm chờ đợi cuối cùng cũng được phát vang vọng khắp Việt Nam bao nhiêu thì nước mắt ông lại càng tuôn trào bấy nhiêu. Ông bảo rằng: “Cậu đừng viết lên báo là nhìn thấy tôi khóc đấy nhé”.
 
PGS.TS Nguyễn Lân Cường bên album tập hợp những bài hát do ông sáng tác.
Ông kể, ông sáng tác bài hát “Việt Nam chiến thắng” vào ngày 3/9/1998 trong dịp Tiger Cup, khi ông đang là Ủy viên BCH Liên đoàn bóng đá Việt Nam. Hôm đội tuyển Việt Nam gặp Thái Lan trên sân vận động Hàng Đẫy, ông được Liên đoàn bóng đá phân công đứng chụp ảnh dưới sân bóng. Thế rồi, cũng như ngày 28/12/2008 vừa qua, niềm vui vỡ òa khi Việt Nam giành chiến thắng trước đội tuyển Thái Lan với tỷ số 3 - 0.
Vui sướng quá, ông hòa vào biển người cổ vũ rồi cứ thế “trôi” đi. “Trôi” đến đoạn đền Ngọc Sơn ở bờ hồ Hoàn Kiếm thì ông bị bật lên vỉa  hè vì dòng người đổ về càng lúc càng đông. Ông dựng xe ngay dưới lòng đường, lấy yên xe làm bàn viết và sáng tác ngay tại chỗ lời một bài hát. “Tôi đã không kìm được hơn nữa bởi cái âm vang hào hùng “Việt Nam Hồ Chí Minh! Việt Nam chiến thắng!”. Và cứ thế, lời bài hát tuôn ra từ trong những cảm xúc khó hiểu nhất của ông: “Hà Nội đêm nay không ngủ, Việt Nam chiến thắng, Việt Nam Hồ Chí Minh...”.
Viết xong lời một, nhìn xuống đường thì dòng người vẫn đang “cuộn chảy” và  ông lại tiếp tục hòa vào dòng người để đi mà không cần biết rằng mình sẽ đến đâu. Đến đoạn đài phun nước (ở ngã tư Hàng Ngang, Cầu Gỗ, Lê Thái Tổ, Đinh Tiên Hoàng) thì đường lại bị tắc, hàng hàng lớp lớp người từ Hàng Ngang, Hàng Đào... đổ về khiến ông bị kẹt ở một chỗ. Ông lại tiếp tục dựng xe giữa đường ngồi lên đài phun nước để viết tiếp lời hai của bài hát. Ngay hôm sau, ông đưa đến Báo Hà Nội mới để đăng nhưng không may cho ông, đội tuyển Singapore đã giành thắng lợi trước đội tuyển Việt Nam sau đó và bài hát được ông cất giữ vào album để chờ một ngày kỳ diệu xảy ra.
 
Bài hát “Việt Nam chiến thắng” với bút tích của tác giả tặng PV Báo GĐ&XH Cuối tuần.
Và cả triệu người hâm mộ cùng hát
Sau khi xem xong trận chung kết lượt đi, với kết quả 2 - 1 nghiêng về đội tuyển Việt Nam, ông hết sức vui mừng: “Lúc đó tôi suy nghĩ, dù sao thì chúng ta cũng đã vào được chung kết và các cầu thủ Việt Nam đã chơi hết sức mình. Nếu chúng ta không thắng được ở lượt về thì ngần đó cố gắng của các cầu thủ Việt Nam cũng cần được đền đáp xứng đáng...”. Nói là làm, ông đã dành dụm toàn bộ số tiền có được để đi thu âm bài hát ngay vào chiều 25/12/2008 tại Học viện âm nhạc Việt Nam, xem đó như một món quà tinh thần tặng cho các cầu thủ Việt Nam nhân ngày trở về.
Sau khi thu âm xong bài hát, ông lên gặp trưởng ban quản lý sân vận động Mỹ Đình và nói với họ một câu chắc nịch: “Tôi tin chắc ngày mai Việt Nam sẽ thắng nhưng vì bóng đá thường khó lường mà Thái Lan lại là một đội mạnh, nên chưa dám nói trước điều gì. Nhưng tôi vẫn vững tin rằng đội tuyển Việt Nam sẽ làm nên những điều kỳ diệu. Nếu ngày mai Việt Nam chiến thắng, tôi đề nghị cho phát bài hát này  góp vui”. 
Chưa đầy năm tiếng trước trận chung kết lượt về giữa Việt Nam và Thái Lan chiều 28/12, ông lại phóng xe lên 17B Hàng Bài – tiệm bán loa đài Cảnh Thịnh và siêu thị điện máy Pico Plaza ở đường Hai Bà Trưng vì đây là những đoạn đường trung tâm, khi có các sự kiện lớn lượng người đổ về đây rất đông. Ông tặng cho các chủ tiệm ở đây một đĩa CD và dặn nếu đêm nay Việt Nam chiến thắng anh cho phát bài hát này để cổ vũ cho đội tuyển nước nhà.
Sau khi đã làm xong phận sự của một fan hâm mộ bóng đá, ông quay về Lý Thường Kiệt, xem bóng đá và đợi. Theo dõi từ đầu đến những phút cuối của trận đấu, thấy đội tuyển Việt Nam bắt đầu có dấu hiệu đuối sức, ông đã vô cùng lo lắng. Đang mông lung với hàng mớ ý tưởng thì cả quán cà phê ồ lên: “Vào rồi, Việt Nam vào rồi”. Lúc đó, ông giật mình nhìn vào màn hình thì đúng lúc tivi đang chiếu lại pha ghi bàn ở phút thứ 93 của Công Vinh. Khi được tận mắt chứng kiến pha ghi bàn của Công Vinh, ông không kịp suy nghĩ gì nữa mà lao ra xe và phi thẳng lên Hàng Bài. Đến nơi, bài hát của ông đã được phát vang vọng khắp phố.
 
Người hâm mộ đổ dồn về hồ Hoàn Kiếm mừng chiến công vô địch AFF Cup của bóng đá Việt Nam. Ảnh: Nguyễn Nhật
Dòng người cổ vũ đổ về bờ hồ mỗi lúc một đông nhưng khi đi qua Hàng Bài nghe bài hát của ông thì họ đứng lại, cùng hát theo và hò reo. Ông cùng hát theo họ và trong niềm vui chiến thắng bất tận, trước những ánh mắt ngạc nhiên của dòng người, ông cầm micro đứng lên thùng loa và nói to: “Tôi là tác giả của bài hát các bạn đang nghe, tôi xin tặng bài hát này cho HLV Calisto, cho đội tuyển Việt Nam đã chiến đấu rất ngoan cường nhưng đặc biệt là tôi tặng cho các bạn, những cổ động viên rất nhiệt tình, rất hăng say, vì các bạn là yếu tố thứ ba tạo nên chiến thắng này”. Sau khi ông nói xong, mọi người vỗ tay, nhấc bổng ông lên như các cầu thủ Việt Nam nhấc HLV Calisto ngoài sân cỏ những phút trước đó rồi hát thật to bài hát của ông.
Sau đó, khi ông hòa vào dòng người lên bờ hồ Hoàn Kiếm như 10 năm trước để quay phim thì một người bạn của ông gọi điện báo, bài hát của ông đang được Đài Tiếng nói Việt Nam phát đi sau khi trọng tài thổi còi chấm dứt trận đấu. Niềm vui càng nhân lên khi một người bạn khác lúc đó đang có mặt ở sân vận động Mỹ Đình cũng gọi điện về báo là cả sân đang hào hứng vỗ tay theo bài hát của ông.
Ông kể, có người đã hỏi ông: “Liên đoàn bóng đá Việt Nam có thưởng cho ông tiền không khi bài hát của ông gây tiếng vang như thế?”. Ông cười trả lời: “Tôi chưa được ai thưởng cả nhưng phần thưởng lớn nhất tôi có được không tính được bằng tiền. Bài hát là sự ấp ủ của 10 năm chờ đợi. Tôi ấp ủ không phải vì tôi muốn được nổi tiếng bởi với 800 bộ xương người và 4 nhà sư tôi đã nổi tiếng lắm rồi... Mong muốn duy nhất của tôi là làm sao để trả được nghĩa cho các cổ động viên và trả nghĩa cho các cầu thủ (khi nói về cổ động viên hay cầu thủ ông đều gọi bằng em rất thân mật). Phần thưởng lớn nhất đối với tôi đó là bài hát đã được vang lên cùng non sông”.
 
Xưa nay, người ta biết tới PGS.TS Nguyễn Lân Cường vì ông là một PGS đầu ngành về cổ nhân học với công trình nghiên cứu 800 bộ xương người cổ, tu bổ 4 nhục thân của các vị thiền sư ở Chùa Đậu, Phật Tích và Tiêu Sơn chứ chưa hề thấy ông hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc. Vậy mà khi nhìn vào bề dày về hoạt động âm nhạc của ông, nhiều người phải ngạc nhiên.
Năm 1958 ông đã bắt đầu sáng tác và chỉ huy hợp xướng trong phong trào ca hát của học sinh sinh viên Hà Nội. Lúc đầu là những hợp xướng như: “Tiếng ca trên bè gỗ”, “Bài ca địa chất”... Sau đó, ông được kết nạp vào Hội âm nhạc Hà Nội rồi Hội nhạc sỹ Việt Nam và nay là trưởng ban kiểm tra kiêm ủy viên ban chấp hành Hội âm nhạc Hà Nội, đồng thời là hội viên Hội nhạc sỹ Việt Nam.
 (Bài đã được đăng trên báo Gia đình & Xã hội - Cuối tuần, Số ra ngày 08/01/2009)
Hà Tùng Long

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét