Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

Ca sĩ Dương Triều Anh: Từng bị mẹ người yêu tưởng trộm

“Một lần vì tôi nhớ em quá nên nửa đêm trèo tường qua nhà hàng xóm hái trộm một bó hoa rồi trèo lên tầng hai nhà tặng nàng. Lúc tặng hoa cho nàng xong trèo xuống thì bị mẹ nàng phát hiện ra, tưởng trộm, hô hoán mọi người dậy đuổi theo. Tối hôm đó tôi sợ quá cứ nấp trong bụi rậm cạnh nhà mình mà không dám về…” – đó là kỷ niệm vui về mối tình đầu của chàng ca sĩ đa tình Dương Triều Anh.
 
Chín chắn và chững chạc hơn nhờ Hà Nội
- Trong khi rất nhiều ca sỹ trẻ miền Bắc đang lội ngược dòng vào Nam để kiếm tìm cơ hội tỏa sáng thì Dương Triều Anh lại chọn Hà Nội – một thị trường âm nhạc khó tính nhất nhì miền Bắc làm đích đến cho những kế hoạch tương lai. Điều gì khiến anh làm thế?
Dương Triều Anh sinh năm 1986 tại Đà Lạt, Giải nhì Tiếng hát Truyền hình tỉnh Lâm Đồng (2000).
Album đầu tay là “Ngày vui của Romeo” được thực hiện tại Hà Nội với sự giúp đỡ của các nhạc sĩ miền bắc như: Lưu Thiên Hương, Tặng Nhật Tuệ, Nguyễn Đức Cường….Các ca khúc hit hiện nay: Anh về, Dạ vũ, Em sẽ là giấc mơ…
- Khi đã quyết định ra miền Bắc lập nghiệp, tôi cũng đã xác định rằng mình đang đi trên một con đường mạo hiểm. Bởi tôi biết, cách mấy năm trở lại đây, thị trường âm nhạc miền Bắc không được sôi động cho lắm do đó nếu ra đây thì điều kiện được tiếp xúc với các chương trình lớn sẽ bị hạn chế. Tuy nhiên, lúc còn ở Đà Lạt tôi đã rất thích gu âm nhạc của miền Bắc và muốn ra đây để học hỏi thêm về gu âm nhạc ấy, pha thêm một chút màu sắc vào phong cách âm nhạc của mình. Và do đó tôi không cảm thấy nuối tiếc hay ân hận gì cả khi đã quyết định khăn gói ra ngoài này.
- Thường để tạo đà phát triển cho mình các ca sỹ bao giờ cũng tìm đến các công ty, các bầu show để nhờ họ “lăng xê” còn Dương Triều Anh thì tự mình đi lên. Có phải vì anh sợ những mối quan hệ phức tạp giữa bầu show và ca sỹ nên đã không làm điều đó?
- Lúc mới ra Hà Nội tôi cũng đã tìm hiểu và thấy rằng ở Hà Nội để tìm được một bầu show hoặc một công ty chịu nhận đỡ đầu cho các ca sĩ trẻ mới bước chân vào nghề như trong Sài Gòn quả là rất hiếm, có thể nói là không có. Chắc do hoạt động âm nhạc ở miền Bắc không được sôi động như trong miền Nam nên các công ty giải trí cũng không dám bỏ ra một số tiền lớn để làm những việc như thế. Cho nên việc để có được một bầu show hay một công ty đỡ đầu quả là không hề đơn giản, chứ không phải vì tôi sợ sự phức tạp.

Nhưng sau này nếu có một bầu show hoặc một công ty nào đó mời về Sài Gòn để ký hợp đồng độc quyền thì tôi vẫn sẵn sàng về để theo đuổi sự nghiệp ca hát của mình. Lúc đó tôi sẽ không phải lo nghĩ gì khác ngoài việc chú trọng đến tập thanh nhạc, tập vũ đạo và đi biểu diễn, còn bây giờ ở đây tôi vẫn đang phải lo tất cả mọi khâu của một ca sĩ, nhiều lúc cảm thấy rất vất vả và mệt mỏi.
- Chọn Hà Nội làm đích đến cho tương lai nhưng lại sẵn sàng về lại Sài Gòn nếu có cơ hội tốt. Anh đang mẫu thuẫn với chính mình?
- Thực ra, tôi ra Hà Nội cũng đã khá lâu và Hà Nội đã dạy cho tôi rất nhiều thứ. Có thể nói cậu bé Triều Anh trước đây giờ đã chững chạc, chín chắn hơn rất nhiều trong suy nghĩ, trong cách sống và trong âm nhạc. Cũng trên đất Hà Nội tôi đã “sinh ra đứa con đầu lòng” là “Ngày vui của Romeo” với sự nỗ lực hết mình của bản thân cùng sự hỗ trợ của nhiều người thân, thầy cô, bạn bè... mà tôi sẽ không bao giờ quên được. Thế nhưng nếu có điều kiện tốt ở Sài Gòn thì tôi vẫn sẵn sàng quay về vì thực sự ở đó tôi sẽ có cơ hội được sống hết mình với âm nhạc hơn. Trong tôi, Hà Nội là quê hương thứ hai của mình nhưng nếu ở lại Hà Nội tôi sẽ không thể sống trọn đời với âm nhạc được. Tôi vẫn nghĩ rằng, là ca sĩ hạnh phúc nhất là được đứng trên sân khấu, được biểu diễn cho khán thính giả nghe mà không bất kể đó là ở đâu.
Sẵn sàng cặp với đại gia nếu…
- Trong giới showbiz chuyện các “đại gia” tìm đến các ca sỹ mới bước chân vào nghề để ngỏ lời này nọ là chuyện thường. Vậy anh đã từng được đại gia nào tìm đến ngỏ lời giúp đỡ chưa?
- Chuyện này chưa hề xảy ra với tôi lần nào mặc dù tôi ra Hà Nội đã khá lâu. Chắc tôi không có duyên với những chuyện như thế (cười).
- Nhưng nếu có tình huống đó xảy ra thì anh sẽ xử lý như thế nào?
- Chắc ai cũng hiểu rõ cuộc sống bây giờ mọi thứ đều rất sòng phẳng, khó có một ai đó đi ngỏ lời giúp đỡ mà không có những điều kiện riêng của mình. Và với tôi, nếu có một đại gia nào đó thực sự có thể đưa tôi trở thành một trong những “hiện tượng đặc biệt” của âm nhạc Việt Nam thì tôi sẽ chấp nhận lời đề nghị, còn nếu cảm thấy chỉ giúp đỡ bằng những thứ vật chất tầm thường thì không bao giờ tôi đánh đổi mình.
- Anh nghĩ mình đến với âm nhạc là một sự tình cờ hay khởi nguồn từ đam mê?
- Tôi đến với âm nhạc bằng sự đam mê từ nhỏ. Hồi còn là một cậu học sinh tôi đã tham gia không bỏ sót bất kỳ chương trình văn nghệ nào của trường.
- Vậy sao bước qua tuổi 24 anh mới “gõ cửa” làng nghệ?
- Khi tôi tốt nghiệp lớp 12, ở Đà Lạt tôi đã bắt đầu đi hát. Thời điểm đó tôi vẫn thường hay đi hát với ca sỹ Nguyên Thảo, Điền Thái Toàn…Và khi quyết định ra Hà Nội ngoài mục đích học tập trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp thì tôi còn có một công việc trong một cơ quan nhà nước – đó là công việc thể theo nguyện vọng của gia đình. Có lẽ vì thế mà con đường đến với một ca sỹ chuyên nghiệp của tôi muộn hơn so với nhiều ca sỹ trẻ bây giờ rất nhiều. Nhưng thực ra thì với âm nhạc tôi lại cũng muốn từ từ từng bước một bởi tôi sợ cái gì đó quá vội vàng, quá gấp gáp thường khó tồn tại bền lâu.
Biết yêu từ năm lớp 9…
- Là một học trò “cưng” của nhạc sỹ Lưu Thiên Hương, anh học hỏi được những gì ở “sư phụ” của mình?
- Chị Hương là một nhạc sỹ rất tài năng. Trong cuộc sống chị ấy rất hòa đồng, vui vẻ nhưng cũng rất cá tính. Tôi học được ở chị ấy rất nhiều thứ mà trong trường lớp không hề đào tạo. Đó là những bài học rất quý báu về cuộc đời, về âm nhạc và về con người. Tôi rất biết ơn chị ấy về điều đó.
- Anh đã bao giờ bị “sư phụ” của mình mắng vì một tội nào đó chưa?
- Mặc dù tính của chị Hương rất thẳng thắn nhưng vì từ trước tới nay tôi rất chỉn chu trong mọi việc nên chưa làm gì khiến chị Hương phải phật ý cả. Cùng học chị Hương với tôi còn có hai cô bé nữa. Những lúc chị Hương gọi tôi lên luyện thanh hoặc trả lời về một vấn đề gì đó chị thường gọi tên tôi còn hai cô bé kia toàn bị chị Hương gọi vui là “đầu đất” (cười).
- Anh nghĩ ở anh có điểm gì khiến Lưu Thiên Hương muốn xây dựng hình ảnh của anh thành một chàng Romeo của thời hiện đại?
- Thực ra, hình ảnh chàng Romeo hiện đại trong album đầu tay của tôi hoàn toàn là ý tưởng của chị Hương. Chị không chia sẻ nhiều với tôi về chủ ý này của chị nhưng tôi nghĩ chắc chị thấy tôi có một gương mặt dễ nhìn, một cá tính âm nhạc trẻ trung, lãng mạn và đặc biệt là một người khá đa tình cho nên chị Hương muốn xây dựng tôi thành một chàng Romeo.
- Tự nhận mình là người đa tình, anh có gì để chứng minh cho lời mình nói?
- Lúc còn học phổ thông, nhiều người bạn cứ đùa tôi rằng: “Mày thế này mà sao đào hoa thế?”, còn tôi đoán sở dĩ tôi được nhiều bạn gái quan tâm có lẽ vì tôi là người lãng mạn.
 
Tôi yêu rất sớm, lớp 9 tôi đã biết rung động trước bạn gái và từ đó đến nay tôi đã từng trải qua rất nhiều mối tình. Tôi còn nhớ, lúc tôi học lớp 12 tôi đã có một mối tình rất lãng mạn với một cô bé gần nhà. Hồi đó nhà hai đứa đối diện nhau, chỉ cách nhau một đoạn đường cái vì thế đứng trên cửa sổ tầng hai là có thể nhìn thấy nhau. Sợ gia đình hai bên biết nên chúng tôi không dám gặp nhau nhiều mà chỉ chờ đêm khuya ra đứng ở hành lang rồi nói chuyện với nhau bằng cách ra hiệu. Một lần vì tôi nhớ em quá nên nửa đêm trèo tường qua nhà hàng xóm hái trộm một bó hoa rồi trèo lên tầng hai nhà tặng nàng. Lúc tặng hoa cho nàng xong trèo xuống thì bị mẹ nàng phát hiện ra, tưởng trộm, hô hoán mọi người dậy đuổi theo. Tối hôm đó tôi sợ quá cứ nấp trong bụi rậm cạnh nhà mình mà không dám về.
Hà Tùng Long

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét