Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

Không nên đưa nhân vật đồng tính vào phim chỉ để mua vui rẻ tiền

Để có cái nhìn thấu đáo hơn về cách xây dựng nhân vật đồng tính trong phim truyền hình đã tạo nên nhiều dư luận trong thời gian qua, chúng tôi đã có buổi trò chuyện với nhà văn Thùy Linh – PGĐ Trung tâm sản xuất phim truyền hình (VFC) của Đài truyền hình Việt Nam về vấn đề này.
 
Các nhà làm phim cảm nhận theo chủ quan
 
- Dưới góc độ của một nhà quản lý, bà nhìn nhận như thế nào về việc xây dựng các nhân vật đồng tính trong phim truyền hình thời gian qua?
 
- Tôi thấy người đồng tính không quá khác biệt với người bình thường nên không việc gì phải ồn ào lắm về các nhân vật đồng tính. Có khác chăng là do định kiến xã hội đã tạo ra những sự khác biệt quá lớn nên người đời hay để ý đến các nhân vật đó.
 
Tôi thấy các nhà làm phim đã cố gắng khai thác loại nhân vật này như một người bình thường. Với những hoàn cảnh như thế, họ có những tâm lý như thế, làm sao để phù hợp với họ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản thế thôi. 
 
"Thế giới không đàn bà" ít nhiều đã phản ánh được những giằng xé nội tâm, những bi kịch giới tính. 
 
- Theo bà, việc xây dựng các nhân vật đồng tính trong phim truyền hình hiện nay có thực sự thành công?
 
- Theo tôi, có cả thành công lẫn thất bại. Thành công vì nhân vật đồng tính đã được xuất hiện một cách rất tự nhiên trong một không gian không có gì đặc biệt. Thành phần nhân vật cũng đa đạng hơn. Và có lẽ ít nhiều đã được khai thác ở một góc nhìn nhân ái hơn. Như trong phim “Thế giới không đàn bà”, nhân vật chính là một người đồng tính. Dù chưa đi sâu khai thác hết các góc cạnh của người đồng tính nhưng ít nhiều đã phản ánh được những giằng xé nội tâm, những bi kịch giới tính và những sự bất công đối với họ của người đời.
 
Thất bại vì đa số người đồng tính còn sống khép kín, bí ẩn nên các nhà làm phim chưa có điều kiện để hiểu họ, để nhìn nhận đúng về họ do đó khi xây dựng nhân vật, mới chỉ dừng ở mức độ hiểu biết của mình. Họ  chỉ mới khai thác những khía cạnh mà mọi người dễ nhìn thấy để tạo ra sự khác biệt đối với những nhân vật khác. Đó là khiếm khuyết của nhà làm phim.
 
Sự hiểu biết lý trí là chưa đủ
 
- Vậy có nghĩa là các nhà làm phim chưa thực sự đồng cảm và hiểu biết về người đồng tính nên đã đưa nhân vật đồng tính vào phim như một yếu tố câu khách?
 
-  Tôi nghĩ, không phải tất cả đều như thế. Chưa hiểu biết nhiều không có nghĩa là không hiểu biết gì và càng khác hẳn với việc hạ thấp nhân vật. Nếu nhà làm phim đưa nhân vật đồng tính vào phim thì trước tiên vẫn chỉ muốn khai thác thêm một nét tính cách để bộ phim sâu sắc hơn mà thôi.
 
Tuy nhiên, tôi cũng không phủ nhận có một số nhà làm phim lấy đó làm yếu tố để câu khách. Cái đó chúng ta nên tránh. Đừng nên đưa nhân vật đồng tính vào phim như một phương tiện mua vui rẻ tiền. Nếu thực sự nhân vật đó không cần thiết trong toàn bộ phim thì không nên gượng ép đưa vào. 
 
Cảnh trong phim "Trai nhảy" có nhân vật chính là đồng tính.
 
- Theo bà, để khắc họa hình tượng nhân vật đồng tính thực sự có chiều sâu và có tính phổ quát, đồng thời đạt được những giá trị nghệ thuật, các nhà làm phim truyền hình nên thay đổi như thế nào?
 
-  Không chỉ có sự hiểu biết của trí tuệ mà cần phải có sự hiểu biết của trái tim. Bên cạnh việc đồng cảm, xem họ như một người bình thường và được phép đối xử công bằng, cần phải có những kiến thức về giới đó cả về đời sống, chiều sâu tâm lý và thậm chí cả những kiến thức khoa học. 
 
Và nói đi cũng phải nói lại, những người đồng tính cũng hãy cố gắng sống cởi mở hơn, thoải mái hơn. Vẫn biết trong một xã hội còn mang nặng truyền thống Á Đông như Việt Nam thì việc đó không phải là dễ. Thế nhưng, nếu cứ dũng cảm sống thật với chính mình, cố gắng chứng tỏ cho những người xung quanh thấy mình hoàn toàn bình thường thì định kiến đó qua thời gian rồi cũng sẽ đổi thay và dần dần chấp nhận họ.
 
- Xin cảm ơn bà!
 
Hà Tùng Long
Bài đã đăng trên báo Gia đình & Xã hội số thường, ra ngày 26/12/2008

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét